Đề bài: Cảm nhận về nhân vật Huấn Cao vào tác phẩm Chữ người tử tù.

Bạn đang xem: Cảm nhận về nhân vật huấn cao trong chữ người tử tù

Bài làm

Nguyễn Tuân là một vào những nhà văn xuất sắc trên văn đàn Việt Nam. Ông viết rất nhiều thể loại nhưng tiêu biểu hơn cả đó chính là tùy bút, truyện ngắn và một trong những tác phẩm nhận được nhiều sự chú ý nhất của ông đó chính là tác phẩm Chữ người tử tù. Vào tác phẩm Nguyễn Tuân đã khắc họa thành công nhân vật Huấn Cao.

Chữ người tử tội phạm được rút vào tập Vang láng một thời. Nhân vật chủ yếu trong tác phẩm đó là Huấn Cao, một nhỏ người hết sức có trách nhiệm trước thời cuộc. Huấn Cao là một người văn võ tuy nhiên toàn, thiên lương vào sáng. Là hiện thân tiêu biểu đến hình tượng khí phách cùng với tài tình hơn người.

Trước hết ta bắt gặp ở nhân vật Huấn Cao đó đó là tư thế hiên ngang bất khuất, một nhỏ người sở hữu nét đẹp khí phách hào hùng. Điều đó được thể hiện khi Huấn Cao bị bắt vào ngục. Lần đầu tiên Huấn Cao xuất hiện đó là qua lời nói chuyện của thơ lại và viên quản ngục. Trong tờ phiếu trát nói về sáu người tội nhân chịu án chém sắp chuyển về nơi viên quản ngục đang cai quản để thi hành án. Vào đó Huấn Cao chính là “thủ xướng”. Quản ngục từ thọ đã nghe danh về Huấn Cao, là một người “văn võ toàn tài”. Nhân vật Huấn Cao đã xuất hiện một bí quyết gián tiếp như vậy.

*

Cảm nhận về nhân vật Huấn Cao


Thế rồi Nguyễn Tuân đã mang đến Huấn Cao xuất hiện một bí quyết trực tiếp với những hành động thể hiện sự khí phách của mình đó là: “vỗ mẫu gông nặng bảy tám tạ xuống thềm đá”, “đánh thuỳnh một cái”. Thái độ coi thường, không thèm chấp sự dọa nạt của lính áp giải. Mặc dù cho là người tử tù đọng nhưng vẫn thản nhiên nhận rượu thịt cơ mà viên quản ngục đưa tới, thậm chí ông còn coi đó là một cái hứng bình sinh vẫn thường làm. Đồng thời cũng mang lại thấy ông là một người tất cả lòng tự trọng, không say đắm danh lợi và sống đúng với lương tâm, với đậm chất ngầu và cá tính của mình. Huấn Cao còn thẳng thắn đáp trả khi biết viên quản ngục xin chữ của mình: “Ta nhất sinh không vì chưng vàng ngọc xuất xắc quyền thế cơ mà ép bản thân viết câu đối bao giờ”.

Huấn Cao còn hiên ngang bất khuất ở chỗ ông coi coi thường tất cả những kẻ đại diện đến giai cấp thống trị, những kẻ lợi dụng quyền thế mà áp bức, tách bóc lột dân lành. Huấn Cao chỉ coi những tên đó là một đám “tiểu dân thị oai”. Nguyễn Tuân đã mang đến ta thấy một Huấn Cao thản nhiên đối mặt với tất cả mọi thứ, một nhỏ người gồm thể tự bởi ngay chủ yếu nơi tù hãm ngục giam cầm. Có thể nói kẻ thù, giai cấp thống trị có thể giam cầm ông về thể xác chứ ko thể giam hãm vai trung phong hồn của ông. Huấn Cao gồm lần còn trả lời thẳng thắn trước sự cung kính của viên quản ngục khi đưa rượu thịt cho ông rằng: “Ngươi hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn tất cả một điều: Là đơn vị ngươi đừng đặt chân vào đây”.


Ở Huấn Cao ta còn thấy ở ông là một người hết sức tự trọng. Không bởi vì tiền bạc, lợi ích cơ mà sống trái với lương tâm của mình, sống luồn cúi trước ách thống trị của kẻ thù. đậm chất cá tính của ông còn được thể hiện qua lời miêu tả “Tính ông vốn khoảnh, trừ chỗ tri kỉ, ông ít chịu mang lại chữ”. Đây cũng chính là lý vì chưng vì sao ban đầu ông không chịu cho viên quản ngục chữ. Huấn Cao quan tiền niệm rằng chỉ tất cả thiên lương vào sáng, tấm lòng biệt nhỡn nhân tài, mến mộ cái đẹp thì mới đáng quý, đáng trân trọng. Đây cũng là điều nhưng mà khi Huấn Cao biết được tấm lòng “biệt nhỡn nhân tài” của viên quản ngục thì ông mới thấu hiểu được tấm lòng yêu loại đẹp của quản ngục cùng quyết định mang lại viên quản ngục chữ là tạo yêu cầu một cảnh gớm điển cho tác phẩm đó chính là cảnh cho chữ.

Huấn Cao là một người rất khẳng khái, sẵn sàng nhận sai, sẵn sàng bày tỏ trọng tâm tư, suy nghĩ của bản thân với tri kỉ. Khi biết tấm lòng của viên quản ngục ông đã phải thốt lên rằng: “Thiếu chút nữa ta phụ mất một tấm lòng vào thiên hạ”. Sản xuất đó ông còn đưa ra lời khuyên cho viên quản ngục: “Tôi bảo thực đấy, thầy quản đề nghị tìm về quê nhà mà ở đã, thầy hãy thoát khỏi mẫu nghề này đi rồi mới nghĩ tới việc chơi chữ. Ở đây, vào trốn lao tù cạnh tranh giữ được thiện lương đến lành vững với rồi cũng nhem nhuốc mất dòng đời lương thiện đi.” có thể thấy đây là lời răn dạy trân thành của Huấn Cao bởi ông như đã coi viên quản ngục là một vào những tri kỉ của mình cơ mà nhắc nhở. Đồng thời cũng qua lời khuyên nhủ trên ta tất cả thể thấy được ở nhân vật Huấn Cao giống như một nghệ sĩ tài hoa, là người gồm sự tồn tại của dòng tài, mẫu đẹp và cái thiện.

Xem thêm: Bản Nhận Xét Đánh Giá Cán Bộ 3 Năm Gần Nhất, Mẫu Bản Nhận Xét Đánh Giá Cán Bộ Quy Hoạch


Qua những so sánh trên tất cả thể thấy rằng nhân vật Huấn Cao với những vẻ đẹp đẽ phi thường. Ở ngay lập tức chốn lao tù, ngay lập tức trước mẫu chết nhưng ông ko hề cảm thấy e sợ mà hơn nữa tìm thấy tri kỉ của đời mình. Đây là một hình tượng để lại nhiều ấn tượng đến độc giả, sở hữu theo chiều sâu tư tưởng của tác giả lúc quan niệm về giai cấp thống trị và bị trị.

Loan Trương


Từ khóa từ Google:cam nhan ve sầu nhan vat huan caocảm nhận nhân vật huấn cao