Bạn cũ tự thời sinh sống trong CLB phục sinh viên hỏi thăm: “Cậu sẽ lấychồng chưa?”. Mấy thời gian trước mà hỏi câu này thì mình chắc hẳn rằng sẽ trợn mắt trònmà nói “Trời, cậu điên à”. Tuy vậy giờ mình không phải như vậy nữa, tôi cũng 25 rồicòn đâu. Mọi fan cứ thứu tự lập gia đình, hết bạn này đến bạn khác. Thậmchí đã và đang có đứa thành bố, thành mẹ. Bản thân vẫn thế, sống như 1 đứa trẻ,người yêu cũng ko cóĐang thời điểm lơ ngơ bởi vì mấy thắc mắc “phải có” vìtuổi tác, bên trên Vùng khu đất yên bình lại nổ ra loại topic về hội hội chứng philophobia –hội triệu chứng sợ yêu làm mình cứ mải mê so sánh mãi. Liệu rằng philophobia là hộichứng hại yêu tốt hội hội chứng sợ lớn?

Philophobia – một khái niệm mới mẻ

Có thể nói các khái niệm tâm lý với người nước ta nóichung đều không quen và xuất xắc bị coi thường. Ví dụ như ai đó bị ít nói dẫn mang đến tựtử. Mọi kết luận đề đổ vào về: Sự yếu đuối và đần độn ngốc. Dẫu vậy lại ko nhìnnhận trầm tính như 1 căn bệnh nhằm được chữa trị như mọi căn bệnh khác. Bọn chúng taxót mến những người mắc bệnh bị ung thư, họ lại dành đều lời chẳng mấyhay ho với bệnh nhân trầm cảm.

Bạn đang xem: Ghét người thích mình

Philophobia cũng tương tự mọi dạng hội chứng tâm lý khác. Bị gọi nhầm mộtcách đau đớn. Họ lưỡng lự rằng những người dân mắc hội hội chứng này chưa hẳn làlãnh cảm mà là hại hãi. Chúng ta cũng lừng chừng rằng những người mắc hội hội chứng nàycũng những lần nỗ lực để yêu với được yêunhưng bất thành. Mọi người đềucho rằng đó là phần lớn đứa “hâm”, “kén chọn”, “lạnh lùng”…Nhưng gồm thật là nhưthế?

*

Không tình yêu hay không hoàn chỉnh

Hồi xưa, khi mình đến lớp có đọc bài thơ “Cái na nátình yêu” và cực kỳ thấy trung ương đắc. Trong dòng fan này, lựa chọn được một tín đồ đểyêu nó rất dễ cùng cũng cực khó. Rất dễ nếu bạn chọn “cái gần giống tình yêu thương thì gồm ởtrăm ngàn”. Cực khó nếu như bạn chọn “đích thực lòng yêu chỉ có một”. Và mình cựckỳ kinh ngạc vì con bạn cứ phải đi kiếm mảnh ghép của đời nhau, cứ vá lạilắp. Người này không phù hợp, lại tìm fan khác, cứ thế cho đến hết đời.

Mình chẳng gọi nổi tình cảm là thứ gì mà khiến conngười ta trả giá bán hết sản phẩm công nghệ này tới đồ vật khác. Bản thân chỉ…không gọi nổi. Càng lớnthì bản thân lại càng…không hiểu nổi. Ngày hôm qua ngày, tình thân với mình như là nhưmột câu hỏi khó, y hệt như việc bạn chưa hề học tập mà nên thi. Có cảm giác rằng: mình chẳng thể biến con tín đồ hoàn thiện còn nếu không thể yêu với quan hệtình dục với người khác. Y hệt như là năm 18 tuổi, bạn sẽ phải điền đơnvào kỳ thi đh vậy. Thực sự hầu hết lúc suy nghĩ như gắng mình cảm xúc cực kỳsợ hãi.

Nhiều thời gian nghĩ, tốt là do phiên bản thân mình…đã vốn khôngthiếu miếng ghép nào…

Vì rồi mình vẫn “sống cuộc sống không trả chỉnh” mấtthôi. Nhưng chỉ cần nghĩ tới bài toán gắn bó với cùng 1 ai, hôn người đó, ngủ vớingười đó, gọi về tín đồ đó, tôi cũng cảm thấy thừa sức chịu đựng đựng. Kiểu giốngnhư bạn rất là ghét món ăn đó, dẫu vậy họ nói: “Này, ngươi phải ăn uống thì cuộc sống màymới hoàn thiện được. Tôi cũng từng gắng gắng. Cố gắng tìm đọc ai đó, cố gắng gắnglàm fan ta mê say mình cùng mình quăng quật cuộc ở quy trình tiến độ cuối. Dịp đó mình luôn luôn luônđổ lỗi đến họ, rằng vì chưng họ vậy này vị họ chũm kia, phải mình cần yếu ở bên họ.Nhưng thiệt ra…mình hiểu, lỗi là nghỉ ngơi mình. Ngày ngày trôi qua, sự nỗ lực yêuthích một ai đó trở đề xuất nhạt nhòa. Có lẽ giờ mình đang có nhu cầu muốn ngủ với cùng 1 ai đó hơn.Nói thẳng ra là mình không hại tình dục, mình muốn tình dục. Tuy thế mình chỉkhông thích yêu, không thích hợp hiểu, không yêu thích ràng buộc với 1 ai đó. Ngàyqua ngày, trách nhiệm trở thành “con người” của bản thân đè nặng trĩu lên vai, rằng rồimột ngày mình sẽ bị tiêu diệt mà chưa bao giờ yêu thích ai thật lòng cả. Hôm qua ngày,trách nhiệm biến “con người” của chính mình nặng năn nỉ tới nỗi bản thân cứ nghĩ mãi vềchuyện mình sẽ thua thảm trong cuộc sống này.

*

Chúng ta chẳng có lựa lựa chọn nào ngoại trừ sống thật vớichính mình

Mình chưa phải là đứa xấu xí, nếu các bạn biết mìnhngoài đời thì tôi cũng thuộc dạng xinh xắn, tối thiểu là ưa nhìn. Mình có đủkiến thức để nói chuyện với đàn ông một biện pháp duyên dáng. Đó là do sao mình trởthành hồng nhan tri kỷ của tương đối nhiều người lũ ông. Mình tác động bởi văn hóaphương Tây đề xuất mình khôn cùng “không – coi – trọng – trinh- tiết” hay mẫu kiểu“con gái là bắt buộc thế này rứa kia”. đúng mực mà nói mình cho rằng thiếu nữ trướckhi lấy ông xã mà không ngủ với vài thằng bọn ông thì hơi tầm giá và khá kém. Nhưngmình…chẳng thể làm sao yêu được ai. Thiệt vô lý nhưng lại đó lại là việc thật.

Xem thêm: Bài Thông Tin Về Ngày Trái Đất Năm 2000 (Chi Tiết), Thông Tin Về Ngày Trái Đất Năm 2000

Ảnh tận hưởng từ thừa khứ của mái ấm gia đình không hạnh phúc,mình không tin tưởng vào tình thương và bọn ông từ bỏ bé. Béo lên, mình “chữa” được cănbệnh này bằng phương pháp làm chúng ta với con trai. Tuy vậy cuối cùng, dù cho có hiểu đàn ôngcách mấy, mình cũng vẫn không thể nào yêu bọn ông được (mình không phù hợp phụnữ). Giống hệt như chuyện bản thân không chịu lớn, bản thân cứ trở nên đứa con trẻ trong thếgiới người lớn như thế. Mình cứ luôn luôn nghĩ ráng này, đâu tất cả khó để triển khai một ai đóthích mình đâu. Mình cứ làm ai đó thích hợp mình, kết hôn, sinh con và sinh sống mộtcuộc đời thông thường đi. Mọi tín đồ đều vậy nên mà, bắt buộc không?

Nhưng các lần nghĩ mang đến đó, bản thân đều muốn khóc. Do đó chưa phải làngười bạn muốn trở thành với mình biết nếu theo “cái gọi là làng mạc hội kia” thìmình sẽ chẳng hạnh phúc, tồn tại chẳng hạnh phúc được đâu. Mình cầm cố mình cứ vậtvã mãi với lý trí cùng trái tim. Lý trí nói mày đề xuất trở thành con tín đồ hoànthiện y như bao fan khác, yêu với kết hôn. Trái tim nói tao ko muốnthế, tao chỉ muốn ở 1 mình. Cứ thế, trận đánh cứ kéo dãn mãi…Với một đứa đasầu đa cảm cơ mà mình thì dĩ nhiên, trái tim chiến hạ thế. Vì không thể nào hạnhphúc được khi phải tự mình đại chiến với mình bắt buộc không?

Mong rằng, ai đó ở xung quanh kia, mắc hội chứngPhilophobia (hội hội chứng sợ yêu) như mình được sinh sống thoải mái, được thông cảm vàđược quan tiền tâm. Muốn rằng, gồm ai kia hiểu rằng, chúng tôi không phải trước đó chưa từng cốgắng, chỉ là chưa thoát được “cái hố sâu trọng điểm lý” mà lại thôi.

Theo Nga BACH - LinkedInNguồn bài bác viết:Hội bệnh Sợ yêu Và ánh mắt Của bạn Trong Cuộc