Đề bài: Anh/chị hãy trình diễn cảm nhận của bản thân mình về hình hình ảnh mùa xuân tuổi trẻ tình thương trong vội vàng Vàng- mùa xuân Chín bởi những dẫn chứng rõ ràng qua hai bài thơ.

Bạn đang xem: Hình ảnh xuân diệu

*


Bài văn phân tích Hình hình ảnh mùa xuân tuổi trẻ tình cảm trong gấp Vàng- mùa xuân Chín

Bạn sẽ xem: Hình ảnh mùa xuân tuổi trẻ tình thương trong cấp Vàng- ngày xuân Chín


1. Hình ảnh mùa xuân tuổi trẻ tình thương trong vội Vàng- mùa xuân Chín, mẫu số 1:

Mùa xuân, tuổi trẻ với tình yêu luôn có một quan hệ mật thiết cùng nhau và đặc biệt quan trọng trong quy trình tiến độ 1932-1945 khi phong trào Thơ bắt đầu phát triển mạnh mẽ thì hình hình ảnh mùa xuân lộ diện trong thơ ca lại càng những hơn. Vượt trội là vào thơ của Xuân Diệu – đơn vị thơ tiên tiến nhất trong những nhà thơ new và Hàn khoác Tử – đơn vị thơ kỳ lạ nhất trong những nhà thơ lạ, ta đông đảo thấy xuất hiện thêm hình ảnh mùa xuân. Mặc dù những hình ảnh này lại mang về những cảm giác rất không giống nhau, so với Xuân Diệu đó là nỗi rạo rực, khát khao cùng với quan niệm ngày xuân tình yêu và tuổi con trẻ trong vội vàng vàng, đối với Hàn mặc Tử mùa xuân, tuổi trẻ với tình yêu mang chút gì đấy tương tư, sầu muộn và trầm tĩnh hơn trong ngày xuân chín, điểm chung là thơ xuân của cả hai bên thơ đầy đủ mang những cảm hứng lãng mạn, đầy quyến rũ và tình tứ.

Với Xuân Diệu, mùa xuân hiện lên thật quyến rũ và mịn màng sức sống, với hình ảnh hoa lá tỏa mùi thơm trong “đồng nội xanh rì”, cùng với lá trên “cành tơ phơ phất” khiến cho ta thúc đẩy đến cánh mày râu trai, cô gái đang đổ sung mãn, đậm chất nét xuân thì mơn mởn. Rồi thì tiếng chim yến chim anh vui ca vang trời, ong bướm mê mải vờn nhau, tìm mật. Tất cả những hình ảnh sinh rượu cồn ấy gần như đưa ta đến một cảnh xuân đầy mê say cùng rộn ràng, rộn ràng tấp nập như dòng tâm hồn thơ trẻ con của Xuân Diệu. Và đương nhiên nếu nói tới thơ của Xuân Diệu thì ta chẳng thể bỏ lỡ cái vị tình yêu trong thơ ông, bởi nếu làm lơ thì thiếu, thì uổng mất cái tên tuổi đầy thú vui “ông hoàng thơ tình” của Xuân Diệu mất thôi.

*

Bài so với Hình ảnh mùa xuân tuổi trẻ tình thương trong gấp rút và ngày xuân Chín

Trong cái góc nhìn mê say cùng lãng mạn của phòng thơ ta thấy hiện tại lên hầu như nét rất rõ ràng của tình yêu, Xuân Diệu ko tả tình thương của của con fan mà lấy chủ yếu những phần đa sự đồ đang hiện diện trong mùa xuân để thể hiện. Nếu như tinh ý sẽ nhận thấy những phong cảnh trong mùa xuân của Xuân Diệu đều sở hữu đôi gồm cặp cả, cặp nào cặp nấy cũng xứng song và hạnh phúc lắm, đầu tiên là ong bướm, say đắm trong “tuần tháng mật” chũm cho tuần tuần trăng mật của hai bạn trẻ mà ta vẫn thường nói, thật ngọt ngào và lắng đọng và và hạnh phúc biết bao. Rồi tiếp theo sau là cặp “lá xanh-cành tơ”, ta nhận ra sự trẻ trung và tự do thoải mái trong tình thương từ sự “phơ phất”, xuất xắc “hoa thơm/đồng nội xanh rì”, một tình yêu tương xứng tương xứng của hoàn cảnh giữa nhị thực thể, hoa chỉ đẹp mắt khi sinh sống đồng nội xanh ngắt, hợp lý trong tình yêu ta chỉ thật sự niềm hạnh phúc và xinh đẹp nhất khi chọn đúng người, đúng thời điểm. Và sau cùng một chút âm thanh cho cuộc sống thường ngày ấy là “khúc tình si” của cặp yến anh, một tình thân đầy nghệ thuật, ta bỗng tương tác đến câu tình yêu là sự việc đồng điệu của hai trung ương hồn khác hoàn toàn và nó sẽ khiến cho một bản hòa tấu thật lãng mạn đắm say. Đó đó là mùa xuân cùng tình yêu của Xuân Diệu, vậy còn tuổi con trẻ thì sao, nhà thơ đã bao hàm suy tư gì về tuổi trẻ? Hóa ra nhà thơ tất cả một nỗi nuối tiếc đầy khẩn thiết khi tạo ra hóa “Không mang lại dài thời con trẻ của nhân gian”, đơn vị thơ nuối tiếc mùa xuân, tiếc nuối những cảnh sắc của ngày xuân mà cũng để sắc sảo để phân biệt tuổi trẻ vẫn qua đi bởi vòng xoay đầy nghiệt bổ của thời gian. Rồi mai trên đây xuân già, tuổi trẻ cũng trở thành hết, “Còn trời đất, nhưng không còn tôi mãi/ đề xuất bâng khuâng tôi nhớ tiếc cả khu đất trời”, tác giả dấy lên một nỗi nhớ tiếc khôn nguôi, một nỗi ám ảnh về thời gian, những gì tươi đẹp nhất của đời người bao gồm mùa xuân với cả tuổi trẻ đang qua nhanh bởi chẳng thể chiến hạ được bước thời gian lạnh lùng. Vậy cho nên nên nhằm chẳng phải ân hận tiếc, công ty thơ đang thôi thúc phong cách sống để tận hưởng hiện tại, sinh sống cháy hết mình vào hiện tại tại. Đó là ngày xuân tuổi trẻ với tình yêu trong nôn nóng của Xuân Diệu.

Còn Hàn khoác Tử, một bên thơ lạ đã nghĩ gì về mùa xuân, về tuổi trẻ cùng tình yêu? nếu như đọc và cảm nhận mùa xuân chín của ông, ta đang thấy tồn tại một hồn thơ trầm tĩnh và dịu dàng êm ả khác hẳn với dòng rạo rực, đam mê của Xuân Diệu. Hình ảnh mùa xuân vào thơ Hàn mặc Tử tồn tại thật lặng lẽ âm thầm và sâu lắng với các câu:

“Trong làn nắng và nóng ửng: sương mơ tan,Đôi căn hộ tranh có dấu hiệu rục rịch vàng.Sột soạt gió trêu tà áo biếc,Trên giàn thiên lý. Nhẵn xuân sang.”

Một ngày xuân thật nhẹ nhàng ngưng trệ và hay mộng đè biết mấy, tuy vậy có đều sắc màu tỏa nắng rực rỡ như đỏ “ửng” của nắng, “lấm tấm vàng” của căn hộ tranh, hay canh “biếc” của tà áo cơ mà vào thơ lại mang một vẻ vơi nhàng, lơ lửng cơ mà sâu lắng cho lạ. Hầu như mọi cảnh sắc đều mang 1 trạng thái thiệt trầm tĩnh với nhẹ nhàng, ta hoàn toàn có thể nhận ra trải qua các tự “lấm tấm”, “sột soạt”, nhất là hình ảnh “bóng xuân sang” tốt “khói mơ tan”, nói theo một cách khác mùa xuân của xứ hàn Mặc Tử là một ngày xuân “âm thầm”. Giống như vậy, tình cảm trong thơ Hàn mang Tử cũng ý vị với sâu kín đáo chứ không phơi bày như Xuân Diệu, ví như hình hình ảnh “gió trêu tà áo biếc”, một hình ảnh ẩn dụ rất dễ dàng thương, tình yêu ở chỗ này e ấp với nhẹ nhàng cũng là cặp là đôi đấy nhưng bọn chúng chỉ dám “trêu” nhau chứ còn chưa hưởng “tuần mon mật” như bướm ong của vội vàng.

“Sóng cỏ xanh xao gợn cho tới trờiBao cô thôn người vợ hát trên đồi;– sau này trong đám xuân xanh ấy,Có kẻ theo ông xã bỏ cuộc chơi…”

Hay trường hợp như vội vàng tất cả cỏ xanh hoa thắm thì Hàn mang Tử cũng không thảm bại kém cơ mà dẫn tả một đồng cỏ xanh rì trong một dung nhan thái dìu dịu hơn, rồi tại đây ta thấy hiện diện một tuổi trẻ, cũng xuân dung nhan và vui tươi trong câu: “Bao cô thôn nữ hát trên đồi” trong cái màu của “đám xuân xanh” đầy giản dị và đơn giản và chân chất.

“Tiếng ca núm vẻo sống lưng chừng núi,Hổn hển như lời của nước mây,Thầm thì với ai ngồi dưới trúc,Nghe ra ý vị và thơ ngây…”

Mùa xuân, tuổi trẻ cùng tình yêu tại chỗ này hiện lên một bí quyết mơ màng ý vị và thơ ngây quả thật lời của tác giả. Nhưng chắc rằng Xuân Diệu cùng Hàn mặc Tử cùng tất cả chung một quan điểm, một nỗi tiếc đến mùa xuân, mang đến tuổi trẻ, ví như Xuân Diệu vội vàng và vội vàng vã thậm chí muốn ngăn chặn cả thời gian, thì Hàn mang Tử lại chỉ âm thầm tiếc với không làm gì cả. Ông tiếc lúc đứng trước một quy qui định không thể cố gắng đổi: “Ngày mai trong đám xuân xanh ấy/ có kẻ theo ông chồng bỏ cuộc chơi!”, rồi các “cô làng mạc nữ” đã thành những “chị”, mùa xuân cũng vậy từ bỏ đồng cỏ xanh biếc nay chỉ thấy một color nắng “chang chang”. Hàn khoác Tử là một trong hồn thơ nhân đạo, vậy nên, ông tiếc cho tất cả những người và cũng tiếc cho tất cả mình, tuy vậy ông cũng đành bất lực trước mẫu quy lao lý nghiệt vấp ngã ấy, ông không có ước muốn vùng lên như Xuân Diệu, đó là cái khác biệt của hai bên thơ này.

Có thể nói mùa xuân, tuổi trẻ cùng tình yêu trong thơ của Xuân Diệu với Hàn mặc Tử thường rất hay và độc đáo, từng một hồn thơ đều phải có cái nét riêng của mình, để tạo cho cái kiểu cách thơ ca riêng, chấm một lốt mực đỏ thắm vào nền thơ văn Việt Nam, quan trọng đặc biệt trong giai đoạn mà phong trào thơ mới trở nên tân tiến mạnh mẽ. Có bạn thích cái táo tợn mẽ, vồ vập và cuồng nhiệt độ của Xuân Diệu, nhưng cũng đều có người lại ưa sự sâu lắng, trầm tĩnh với ý nhị của hàn Mặc Tử hơn, nhưng dù cho là phong biện pháp nào thì thơ của mình cũng sở hữu lại cho người đọc những xúc cảm rất riêng, cực kỳ giá trị.

2. Hình ảnh mùa xuân tuổi trẻ tình cảm trong gấp Vàng- ngày xuân Chín, mẫu số 2:

Nhắc cho chủ đề ngày xuân tuổi trẻ cùng tình yêu trong thơ ca, chúng ta không thể không nhắc tới sáng tác của hai bên thơ nổi tiếng, đó chính là bài thơ “Vội vàng” của Xuân Diệu và bài thơ “Mùa xuân chín” của hàn quốc Mặc Tử. Đây hồ hết là rất nhiều nhà thơ khét tiếng trong trào lưu Thơ mới giai đoạn 1930 – 1945, cùng hai bài xích thơ đều kể tới mùa xuân, tình yêu với tuổi trẻ, tuy vậy ở mỗi bài thơ lại với những phong thái thơ không giống nhau, cách nói khác nhau.

Trong bài xích thơ “Vội vàng” của Xuân Diệu, ta cảm giác rõ sự gắn thêm bó mật thiết thân mùa xuân, tuổi trẻ với tình yêu, đơn vị thơ cảm nhận rất tinh tế và sắc sảo những nét đặc trưng của mùa xuân, phân biệt sự đối sánh giao hòa vào cảnh vật:

“Của bướm ong này phía trên tuần tháng mật,Này trên đây hoa của đồng nội xanh rì.Này phía trên lá của cành tơ phơ phất,Của yến oanh này phía trên khúc tình si.”

Mùa xuân là mùa của cây lá đâm chồi nảy lộc, hoa cỏ ngát hương, ong bướm tìm kiếm mật và chim muông ca hát, toàn bộ hiện lên với hương thơm sắc đậm đà nhất, sức sống mạnh mẽ nhất. Sức sống của ngày xuân cũng đó là tượng trưng đến sức sống của tuổi trẻ, “cành tơ” là sự non tơ mơn mởn, y như những cô bé chàng trai đang trong độ tuổi xuân thì, hơn thế nữa mùa xuân còn tượng trưng cho việc gắn kết, tình yêu đôi lứa. Chỉ có bởi con đôi mắt và cảm thấy của một tín đồ say mê thiết tha với thiên nhiên cuộc sống như Xuân Diệu mới nhìn ra “tuần mon mật” của “ong bướm”, “hoa” của “đồng nội xanh rì”, “lá” của “cành tơ phơ phất”, cùng cũng chỉ bên thơ mới nghe thấy “khúc tình si” của “yến anh”. Xuân Diệu cũng đặt mình vào trong tình thương ấy, không những thế còn yêu thương vồ vập với đắm say, “Tháng giêng ngon như một cặp môi gần” là bí quyết ví von nhưng mà chỉ có trong trái tim hồn đã say mê của Xuân Diệu. Làm rõ mùa xuân đó là tuổi trẻ và tình yêu, không dừng lại ở đó Xuân Diệu còn dấn thức rõ về quy nguyên lý tuần hoàn của thời gian, của đời người, xuân rồi cũng sẽ qua đi, thời gian cũng theo đó mà cướp mất tuổi xuân. Bên thơ lo sợ rằng nếu như không “vội vàng” đã để tuổi trẻ con trôi vụt qua, bởi vì vậy, tác giả muốn ôm trọn, chiếm giữ để tận thưởng vẻ rất đẹp của mùa xuân, tuổi trẻ, tình yêu:

“Ta mong muốn ômCả sự sống mới bắt đầu mơn mởn,Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,Ta muốn thâu trong một chiếc hôn nhiều.”

*

Văn mẫu Hình hình ảnh mùa xuân tuổi trẻ tình yêu trong gấp Vàng- mùa xuân Chín giỏi nhất

Vẻ rất đẹp của mùa xuân, tuổi trẻ cùng tình yêu vào thơ của Xuân Diệu được hiện lên sôi nổi, ham mê và quyến rũ như vậy, còn so với thơ của xứ hàn Mặc Tử lại mang hồ hết nét vơi nhàng, sâu lắng với trầm tĩnh. Bắt đầu bài thơ “Mùa xuân chín” chính là khung cảnh vạn vật thiên nhiên lặng lẽ, êm ái:

“Trong làn nắng và nóng ửng: sương mơ tan,Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng.Sột soạt gió trêu tà áo biếc,Trên giàn thiên lí. Bóng xuân sang.”

Từng bước đi của ngày xuân được người sáng tác cảm nhận khôn xiết tinh tế, kia là bước tiến nhẹ nhàng, khẽ khàng, từng bước một là từng biến đổi của không gian, một cách “khói mơ tan”, hai cách “mái công ty tranh rục rịch vàng”. Trong con mắt của đất nước hàn quốc Mặc Tử, vạn vật thiên nhiên đất trời cũng tình tứ cùng với nhau không hề kém gì Xuân Diệu, người sáng tác nghe thấy giờ đồng hồ gió sột soạt đang “trêu tà áo biếc”, nhận thấy trên giàn mừng tuổi “bóng xuân sang”. Sắc màu ngày xuân trong thơ của xứ hàn Mặc Tử tuy dễ dàng và đơn giản nhưng không hề thua kém đi nhựa sống tuôn trào:

Sóng cỏ xanh tươi gợn cho tới trời,Bao cô thôn thiếu nữ hát bên trên đồi:– tương lai trong đám xuân xanh ấy,Có kẻ theo ông chồng bỏ cuộc chơi…”

Trong phong cảnh mùa xuân, rẻ thoáng bóng hình của tình yêu với tuổi trẻ, hình hình ảnh “cô làng mạc nữ” chính là đại diện mang đến tuổi trẻ, họ đang hát say sưa, tác giả không chỉ có nhìn thấy ngoại giả nghe thấy và cảm thấy lấy. Đó đó là cảm nhận về việc hòa hợp giữa mùa xuân, tình yêu và tuổi trẻ, hầu hết câu hát về tình yêu về sự việc gắn kết đôi lứa vang lên giữa không gian xuân xanh bao la, nháng đãng.

“Khách xa gặp lúc mùa xuân chín,Lòng trí bâng khuâng sực nhớ làng:– “Chị ấy, trong năm này còn gánh thócDọc kè sông trắng nắng chang chang?”

Đến đoạn thơ này, ta được thấy rõ bức tranh tương phản nghịch về ngày xuân “xanh” và ngày xuân “chín” trong Hàn mặc Tử, nếu ngày xuân xanh tất cả “sóng thảm cỏ tươi”, tất cả “bao cô gái” đã “hát mặt đồi” khúc hát tình yêu, thì ngày xuân chín chỉ còn “bờ sông nắng nóng chang chang”, chỉ còn “Chị ấy năm nay còn gánh thóc”. Một mặt là còn xuân xanh đông vui, náo nhiệt, một bên đã qua thời tuổi trẻ, lặng lẽ và một mình, Hàn mặc Tử cũng góp vào thơ một quy cơ chế của đời người không thể tránh khỏi, đó là “theo ông xã bỏ cuộc chơi”, bên thơ tiếc thầm cho những cô bé đang độ xuân thì vui vẻ ấy, theo thời hạn sẽ thiếu tính tuổi thanh xuân mà chẳng khi nào lấy lại được.

Như vậy, cùng là ngày xuân tuổi trẻ tình yêu cơ mà trong thơ “Vội vàng” của Xuân Diệu cùng trong thơ “Mùa xuân chín” của đất nước hàn quốc Mặc Tử lại mang những nét khác nhau, ở mỗi phương pháp cảm quan lại lại mang lại ta phần nhiều cảm nhận chiếc hay riêng. Một mặt là Xuân Diệu mang đầy đủ nét new đầy mãnh liệt và đắm say, một mặt là Hàn mặc Tử với phần lớn nét kỳ lạ đầy vơi nhàng, sâu lắng.

Xem thêm: Đề Thi Và Đáp Án Đề Thi Vào Lớp 10 Môn Toán Tphcm 2020 Tphcm

——————-HẾT—————–

Bài thơ nhanh nhẹn là cống phẩm nổi tiếng của phòng thơ Xuân Diệu, kề bên bài có tác dụng văn Hình ảnh mùa xuân tuổi trẻ tình yêu trong gấp Vàng- mùa xuân Chín, học viên và giáo viên cùng bài viết liên quan các bài làm văn khác như Cảm nhận hối hả của Xuân Diệu, Phân tích nôn nóng của Xuân Diệu, Phân tích ý niệm sống “vội vàng” của Xuân Diệu, Phân tích quan điểm yêu của Xuân Diệu qua vội vàng, hay cả những phần Soạn bài xích Vội vàng.