chiều về chầm chậm trong hiu quoạnh trên cành bao tơ liểu kéo nhau chảy xuống hồ,mây xám bay bay làm tôi thấy quoanh tôi và tất cả, một trời chít khăn so,sáng nay vô số lá vàng rơi người trinh nữ ấy đã xa lìa cõi đời,có một chiếc xe màu trắng đục hai con ngựa trắng sếp thành hàng đôi,mang theo một chiếc quoan tài trắng với những bông hoa buồn hoa cũng rủ rượi,theo bước những người khăn áo trắng khóc hồn trinh trắng thương mãi không thôi,chắc đêm qua giữa gối niệm êm nàng còn say giấc mơ hoa bên gối mềm,giấc mơ ướp một trời xuân nồng, một trời xuân xắc đến tận tàn canh,sáng nay nàng đã lặng im,nàng đã lặng im máu ngừng trôi trong buồn tim,sáng này người mẹ già kia đã vội vàng quấn tấm khăn lên đầu bầy em,đau thương đã bao năm rồi, tuổi đã xế chiều mẹ còn đâu nước mắt,thương bầy em thơ những môi non từ đây chẵng còn gọi chị ơi,một người lạnh lùng trong đêm dài đi mặc cho mưa gió ướt vai lạnh buốt hồn,trong bóng đêm đen chàng sao xuyến như say ra thấy mềm chàng vờn tay nếu hư không,chắc đây trong số những người quen đã bao nhiêu năm tháng ấp ôm một mối tình,cách đây ít hôm người láng giềng nghe tin chàng toan tính đến chuyện họp hôn.nhưng hồn nàng tựa con thuyền bé đã đắm nghìn thu...ỡ suối vàng.
1. Chiều về chầm chậm trong hiu quạnhTrên cành bao tơ liễu kéo nhau chảy xuống hồMây xám bay bay làm tôi thấyQuanh tôi và tất cả một trời chít khăn sô.Sáng nay vô số lá vàng rơiNgười trinh nữ ấy đã chết rồiCó một chiếc xe màu trắng đụcHai con ngựa trắng xếp thành hàng đôi.ĐK:Mang theo một chiếc quan tài trắngVới những bông hoa trắng lạnh ngườiTheo bước những người khăn áo trắngKhóc hồn trinh trắng thương mãi không thôi.Chắc hôm qua lúc xế hoàng hônNàng còn say giấc mơ hoa bên gối mềmGiấc mơ ướp một trời xuân nồngMột trời xuân sắc đến tận tàn canh.Sáng nay nàng đã lặng imNàng đã lặng im máu ngừng trôi trong lòng timSáng nay người mẹ già kiaĐã vội vàng quấn nếp khăn lên đầu bầy em.Đau thương biết bao năm rồiTuổi đã xế chiều mẹ còn đâu nữa nước mắtThương bầy em thơTrên những môi son từ đây chẳng được gọi chị ơi.2. Một người lạnh lùng trong đêm dàiĐi mặc cho mưa gió ướt vai lạnh buốt hồnTrong bóng đêm đen chàng xao xuyếnNhư say dạ thấy mềm chàng vờn tay níu hư không.Chắc đây trong số những người quenĐã bao nhiêu năm tháng ấp ôm một mối tìnhCách nay ít lâu người láng giềngNghe đâu chàng toan tính đến chuyện hợp hôn.* Nhưng hồn nàng tựa con thuyền béĐã đắm nghìn thu ở suối vàng.