Những bài xích văn hay lớp 6 hay chủ thể kể một kỉ niệm về thầy cô giáo của em của chúng ta học sinh trên khắp phần đa miền tổ quốc được Đọc tư liệu tổng hợp và biên soạn cho các em tham khảo. Mỗi nội dung bài viết lại cho những em thêm một cách nhìn mới, cảm xúc mới về cảm tình thầy trò của những bạn.

Bạn đang xem: Kể một kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em qua đó thể hiện lòng biết ơn của em với thầy cô

Từ những bài xích văn mẫu mã kể một kỉ niệm về thầy gia sư của em của các bạn học sinh lớp 6 phối kết hợp cùng những bài văn tả gia sư mà em yêu quý lớp 3, mong muốn các em không chỉ biết phát triển tình cảm mà lại còn biết phương pháp sử dụng khéo léo các biện pháp nghệ thuật và thẩm mỹ được học trong phần ngữ văn 6.

Bạn đang xem: nhắc một kỉ niệm đẹp nhất về thầy gia sư mà em nhớ mãi

Văn mẫu Kể một kỉ niệm về thầy thầy giáo mà em lưu giữ mãi

Kể một kỉ niệm về thầy (cô) giáo dạy dỗ lớp 1 của em (1)

Nếu bao gồm ai hỏi: “Người thầy, giáo viên em quý mến độc nhất trong xuyên suốt năm năm học tiểu học của em là ai?” Thì em sẽ không còn ngần hổ thẹn mà trả lời ngay: “Đó là thầy Nha”. Bạn thầy giáo đang tận tình bảo ban em năm lớp một. Cùng với em này cũng là người phụ thân thứ nhì của mình.

Mặc mặc dù bấy giờ đồng hồ thầy trò đang xa nhau. Nhưng phần đa kỉ niệm thâm thúy năm em còn học lớp 1C của thầy thì quan trọng nào quên được. Ở lớp, em là đứa tốt nhất viết tay trái yêu cầu thầy vẫn bắt buộc thường thế bàn tay em nắn nót từng nét chữ. Và mặc dù thầy không còn lòng khuyên bảo mà các ngón tay của em cứ nhất quyết không chịu đựng nghe lời. Các chữ cái a, ă, â,… chẳng khi nào ngay sản phẩm thẳng lối cùng lúc nào thì cũng méo mó như bị ai nện một cây gậy vào. Ấy vậy nhưng bàn tay trái tuy không có ai dạy dỗ cả và lại viết đẹp hơn nhiều. để cho thầy cần thốt lên: “Thật là ngược đời”. Một hôm, lúc đến giờ tập viết – ngày tiết học căng thẳng nhất của em khi ấy khi thấy thầy ra phía bên ngoài lớp nghe điện thoại. Thầy vừa bước thoát khỏi cửa là em rối rít đổi sang trọng viết tay trái. Đến cuối giờ, thầy bảo em đưa vở lên chấm. Em hồi hộp đưa góc nhìn thầy, hốt nhiên thầy ngồi dậy, xoa đầu em:

– lúc này Thăng tốt quá! Viết đẹp mắt ghê ta! bao gồm sự văn minh vượt bậc đấy.

Rồi thầy con quay xuống lớp kêu to:

– Để mừng sự hiện đại của bạn, các em cho một tràng pháo tay nào!

Nhìn sự hoan hỉ không một chút ngờ vực trong đôi mắt thầy mà trong thâm tâm em thấy ngại ngùng vô cùng. Tối hôm đó, em trằn trọc ko ngủ. Đến sáng hôm sau, em đưa ra quyết định sẽ nói hết thực sự với thầy. Tuy thế ngồi vào lớp, em không đủ anh dũng để nói ra sự thật với tất cả chúng ta và thầy. Mãi mang lại lúc tan trường, khi chúng ta đã về hết và thầy cũng định đi về thì em mới nói cùng với thầy:

– Thầy ơi, em bao gồm chuyện mong muốn nói.

Thầy đưa góc nhìn em, hỏi:

– Thăng em, em tất cả chuyện gì thế?

Nghe thầy hỏi, tuy vậy đã sẵn sàng kĩ đến giờ phút này cơ mà em vẫn thấy chột dạ. Ấp a, ấp úng mãi, em new nói được một câu:

– Thưa th…â…ầy, chuyện ngày ngày hôm qua em…

– Chuyện ngày hôm qua nó làm cho sao?

Em bật khóc:

– Thưa thầy, trong ngày hôm qua em đang nói dối thầy. Bài bác tập viết đó chưa phải do em nắn nót bàn tay buộc phải như thầy đã dạy nhưng đó là kết quả này của … bàn tay trái ạ.

Nghe em nói, khuôn khía cạnh thầy lộ vẻ bi thương phiền với hơi giận dữ, nhưng có một lát sau, khuôn khía cạnh ấy là quay trở lại vẻ nhân từ từ. Thầy mang tay gạt nước mắt của em bảo:

– Nín đi, nam nhi mà khóc nhè thì xấu lắm đấy. Chuyện lầm lỗi ai chẳng bao gồm một lần mắc phải. Nhưng đặc biệt quan trọng là fan đó tất cả biết dấn lỗi như em xuất xắc không? Thôi, em về đi, chuyện lần này thầy có thể bỏ qua, mà lại lần sau không được phạm buộc phải nữa đâu nhé! Về đi.

Em mừng húm cảm ơn thầy rồi ôm cặp, cấp tốc chân cách về nhà và thầm hứa với lòng mình từ nay sẽ chăm tâm học tập nghiêm chỉnh nhằm không phụ lòng thầy.

Bấy giờ, khi đang rời xa mái ngôi trường tiểu học tập mến yêu, thời gian rất có thể trôi qua, phần nhiều thứ có thể phai nhoà theo năm tháng. Nhưng mà hình ảnh người thầy đáng kính vẫn mãi mãi theo em đến suốt cuộc đời.

*
Thầy cô luôn là tín đồ bao dung với học trò nhất

Từ bài văn chủng loại này, những em bao gồm thể tham khảo thêm những bài bác viết Kể một kỷ niệm về giáo viên hoặc cô giáo của em lớp 5 hay Kể lại kỷ niệm kỷ niệm về thầy thầy giáo của em lớp 5, để từ đó sử dụng thêm những biện pháp nghệ thuật được học tập trong lịch trình ngữ văn 6, áp dụng vào các nội dung bài viết sau.

Kể về kỉ niệm với thầy giáo viên lớp 1 làm cho em lưu giữ mãi (2)

Ngày ấy tôi mới vào học lớp 1. Thầy giáo của tôi cao, gầy, mái tóc không m­ướt xanh cơ mà lốm đốm nhiều sợi bạc, cô ăn uống mặc đơn giản nhưng kế hoạch thiệp. Ấn tượng tốt nhất ở cô là đôi mắt sáng, nghiêm nghị mà lại dịu dàng. Tầm nhìn vừa ngọt ngào vừa như dò hỏi của cô mang lại đến hiện nay tôi vẫn không thể nào quên…

Hôm ấy là ngày trang bị 7. Mai gồm một chiếc cây viết máy mới màu trắng sọc xoàn với hàng chữ “My pen” lấp lánh và phần đông bông hoa nhỏ tuổi xíu lung linh ẩn nấp kín đáo mà mềm dịu ở cổ bút. Tôi chú ý cây bút một bí quyết thèm thuồng, thầm hy vọng được vậy nó trong tay…

Đến giờ ra chơi, tôi 1 mình coi lớp, thiết yếu cưỡng lại ý mê thích của mình, tôi mở cặp của Mai, nhắm nhía cây bút, để vào khu vực cũ rồi chẳng hiểu bởi vì sao tôi bỗng không thích trả lại nữa. Tôi mong mỏi được nhìn thấy nó mặt hàng ngày, được tự mình thiết lập nó, được thấy nó trong cặp của chính mình…

Hết giờ đồng hồ ra chơi, chúng ta chạy vào lớp, Mai mau lẹ mở cặp với khóc oà lên khi thấy loại bút đã không cánh nhưng mà bay! Cả lớp xôn xao, bạn thì lục tung sách vở, các bạn lục phòng bàn, có chúng ta bò cả xuống gầm bàn ngó nghiêng xem loại bút có bị rơi xuống đất không… Đúng thời gian đó, gia sư của shop chúng tôi vào lớp! sau khoản thời gian nghe các bạn lớp tr­ưởng báo cáo và nghe Mai kể chi tiết về cái bút: nào là nó màu gì, gồm chữ gì, có điểm gì đặc biệt, ai cho, để tại đâu, mất vào tầm khoảng nào… Cô im lặng ngồi xuống ghế. Lớp trưởng nhanh nhảu đề nghị:

– Cô mang đến xét cặp lớp mình đi cô ạ!

Cô bên cạnh đó không nghe thấy lời nó nói, chỉ lờ lững hỏi:

– Ra chơi lúc này ai sinh sống lại coi lớp?

Cả lớp nhìn tôi, vài giọng nói đề xuất xét cặp của tôi, các cái nhìn dò hỏi, nghi ngờ, tôi thấy tay bản thân run bắn, khía cạnh nóng ran như­ gồm trăm ngàn bé kiến đang bò trên má. Cô giáo tôi danh tiếng là nghiêm khắc nhất trư­ờng, có một cái gật đầu đồng ý của cô thời điểm này, cái cặp bé nhỏ tuổi của tôi sẽ được mở tung ra…Bạn bè đã thấy hết, đang chê cười, sẽ không còn ai chơi cùng tôi nữa…Tôi hại hãi, ân hận, xấu hổ, bẽ bàng…Tôi oà khóc, tôi ước ao được xin lỗi cô và những bạn… bỗng cô giáo của tớ yêu mong cả lớp lặng lặng, cô hứa trang bị hai sẽ giải quyết và xử lý tiếp, giờ học lặng lẽ âm thầm trôi qua…

Sáng thứ hai, sau giờ kính chào cờ, cô phi vào lớp, đồng ý ra hiệu cho cửa hàng chúng tôi ngồi xuống. Cô nhẹ nhàng đến bên Mai với bảo:

– Hôm đồ vật bảy bác đảm bảo an toàn có đưa cho cô cây bút và nói rằng bác bỏ nhặt được khi đi đóng góp khoá cửa lớp mình, có phải là cây bút của em không?

Mai núm cây bút, nó phấn kích nhận là của mình, cô dặn dò cả lớp nên giữ gìn lý lẽ học tập cẩn thận, giờ học trôi qua êm ả, vơi nhàng…Ra nghịch hôm ấy, chúng ta lại ríu rít bên tôi như mong mỏi bù lại sự hờ hững hôm trước. Chỉ riêng biệt tôi là hiểu ra cây bút thật của Mai hiện ở nơi đâu…

Sau đó vài ngày cô có chạm mặt riêng tôi, cô không trách móc cũng ko giảng giải gì nhiều. Cô nhìn tôi bởi cái chú ý bao dung cùng thông cảm, cô biết phạm tội của tôi chỉ nên sự dại khờ nhất thời đề xuất đã bao gồm cách ứng xử riêng sẽ giúp tôi ko bị đồng đội khinh thường, coi rẻ…

Năm tháng qua đi, kín đáo về cây cây bút vẫn chỉ bao gồm mình tôi và cô biết. Tuy vậy hôm nay, nhân thời cơ 20/11, tôi từ thấy tôi đã đủ gan dạ kể lại câu chuyện của chính mình như là 1 cách diễn đạt lòng hàm ơn và kính trọng đối với người sẽ dạy tôi bài xích học về sự bao dung và phương pháp ứng xử tế nhị vào cuộc sống.

Giờ trên đây tôi sẽ lớn, vẫn biết cân nhắc đúng không đúng trước mỗi việc mình làm, tôi vẫn nhớ về bài học kinh nghiệm thuở thiếu thời nhưng mà cô đã dạy: bài học kinh nghiệm về lỗi lầm và sự bao dung! Và chắc hẳn rằng trong xuyên suốt cả cuộc đời mình, tôi đang chẳng thời gian nào nguôi nỗi ghi nhớ về cô như lưu giữ về một người dân có tấm lòng bao dung cao cả.

Kể một kỉ niệm về thầy giáo viên của em thông qua đó thể hiện tại lòng hàm ân của em với thầy cô

Trong suốt trong thời gian tháng học dưới mái trường thích yêu, bạn mà em kính thích nhất chính là cô Thanh. Đó là bạn đã mang đến cho em đông đảo tình cảm cừ khôi của một người cô giáo so với học sinh.

Xem thêm: Liên Hệ Giữa Dây Và Khoảng Cách Từ Tâm Đến Dây, Hình Học 9 Bài 3:

Em còn ghi nhớ rõ, năm em học tập lớp hai, ngày đầu tiên cô Thanh bước vào lớp với tầm dáng rất hiền đức hậu. Cô còn trẻ con lắm, dáng cô thanh mảnh, nhỏ dại nhắn và rất dễ dàng thương. Cô rất yêu thích học sinh. Ngày nắng cũng như ngày mưa, cô chưa bao giờ đi dạy trễ hoặc nghỉ dạy dỗ ngày nào. Cô luôn êm ả với học viên nhưng rất trang nghiêm trong giảng dạy. Gần như giờ ra chơi, giả dụ có bạn nào không hiểu nhiều bài, cô nhiệt tình ở lại lớp giảng cho từng bạn. Những chúng ta nam hay nghịch nghịch, phá phách cô vơi nhàng kể nhở. Cô thường mang những câu chuyện vui, hữu ích để giáo dục và đào tạo chúng em. Chúng ta nào tất cả lỗi cô chỉ khuyên răn răn chứ không thể la mắng. Còn bạn nào học tập yếu cô luôn luôn quan tâm đặc biệt để bạn ấy hiện đại hơn. Chính vì như vậy chúng em ai cũng yêu quý cô, coi cô như người bà mẹ thứ nhị của mình.