Đề bài:Phân tích thẩm mỹ trào phúng của Vũ Trọng Phụng trong đoạn trích “Hạnh phúc của một tang gia” (Trích Số đỏ).

Bạn đang xem: Nghệ thuật trào phúng trong hạnh phúc của một tang gia


Phân tích thẩm mỹ trào phúng qua đoạn trích niềm hạnh phúc của một tang gia – mẫu mã 1

Là một nhà văn xuất sắc của nền văn học hiện thực phê phán, Vũ Trọng Phụng không những là Ông vua phóng sự Bắc cơ mà còn là một cây bút trào phúng đặc sắc nhất. Mỗi chương vào tác phẩm là 1 màn hài kịch. Chương XV niềm hạnh phúc một tang gia là màn hài kịch tiêu biểu.

Hiệu quả trào phúng của đoạn trích hạnh phúc một tang gia tạo lên do sự vạc huy hiệu quả của sản phẩm loạt những yếu tố trào phúng: xích míc trào phúng, rất nhiều chân dung trào phúng. Phần đa lời văn, giọng điệu trào phúng. Không có chi tiết nào không hướng về mục đích tách bóc trần gần như sự nhăng nhố trong tang gia tràn trề niềm hạnh phúc này.

Để dàn dựng màn hài kịch bên văn trước hết sẽ phát hiện tại ra mâu thuẫn trào phúng. Xích míc trào phúng trong chương truyện này được gợi ra trước nhất ở cái brand name của nó: niềm hạnh phúc một tang gia. Tang gia và hạnh phúc là nhị căn từ bỏ ngữ đối nhau. Nói tới tang gia là nói tới một mái ấm gia đình vừa có người thân mất. Theo quy biện pháp tâm lí thông thường hẳn tang gia phải bao che cái không khí khổ đau, sầu yêu quý não nề bởi mọi khi một ngọn nến đời tắt đi là đề bao vệt thương cho những người sống. Vậy nhưng trong tang gia của một mái ấm gia đình được xem là danh giá nhất Hà thành, trước cái chết của một người ông, người cha (cụ tổ) chẳng người con cháu như thế nào của vắt sầu não, nuối tiếc thương cả. Trái lại, cái chết ấy như đã đem về một nguồn hạnh phúc to mập không nén nổi cứ tuôn ra, trào ra.

Tang gia nhưng mà hạnh phúc. Đó là chuyện là đời nhưng lại có thật. Do sao cái chết của nạm tổ lại là niềm hạnh phúc của cái tang gia đại bất hiếu này? Ấy bởi vì cụ tổ tất cả một gia tài kếch xù. Bao ngày đồng đội con cháu hau háu đợi mong phần mình. Cụ nắm Hồng chưa tồn tại dịp trầm trồ sự rộng thoải mái và biết điều của chính bản thân mình đối với bạn bè con trai, con gái, dâu, rể… chúng ta từng mong muốn giết chết thay bằng bài thuốc Thánh nhưng cầm cố vẫn chưa chịu chết. Hiện giờ mơ ước biến chuyển sự thực lẽ nào chúng ta không vui. Đúng như Vũ Trọng Phụng thừa nhận xét: Tang gia ấy ai cũng vui vẻ cả hoặc chết choc ấy khiến cho nhiều người vui mừng lắm.

Mâu thuẫn trào phúng không những thể hiện tại ở trọng điểm trạng hy vọng cụ tổ chóng bị tiêu diệt hay ở ko khí sẵn sàng tang lễ mà còn thể hiện rõ nét ở hình thức tổ chức đám tang. Có thể nói rằng âm điệu bi ai lẽ ra đề nghị có tại một đám tang đã trở nên thay thế bởi âm điệu háo hức phấn khởi. đơn vị văn đã đặt ra một đưa định gồm ý châm biếm chua chát: Thật là một trong những đám ma to tát rất có thể làm cho những người chết nằm trong hòm cũng đề xuất mỉm cười sung sướng, nếu như không gật gù loại đầu. Trái là ở thời buổi nhố nhăng này bạn ta sẽ quen sống trong sự lừa dối, hết sức thích lửa dối và thật sự bằng lòng khi bị lừa dối.

Trong màn hài kịch này còn tồn tại một chi tiết đặc sắc đẹp nữa sơn đậm xích míc trào phúng đà nói. Đó là lúc cụ tổ chết, bạn ta vồ cập việc mai táng cái xác chết ấy thì ít mà lo lắng bàn bạc việc chôn dòng xác sống của cô Tuyết cùng loại tiếng lỗi hỏng của cô ý thì nhiều. Đám tang bị trì hoãn bởi vì thế. Người ta còn bận thu xếp cho nữ tính chuyện cô tè thư lỗi hỏng, còn bận bịt tiếng xấu xa có thể làm tổn sợ đến danh giá tang gia.

Trong khi đon đả tô đậm mâu thuẫn trào phúng, Vũ Trọng Phụng còn mặt khác vẽ lên những bức chân dung trào phúng sệt sắc.

Trước không còn là cụ nắm Hồng với lời nói cửa miệng: Biết rồi, khổ lắm, nói mãi. Xưa ni cụ new chỉ được diễn trò già yếu sinh sống nhà, giờ chũm được giới thiệu trước đám đông: Cụ nạm Hồng đã nhắm ép mắt mơ màng đến lúc cụ mặt vật dụng xô gai, lụ khụ kháng gậy, vừa ho khạc vừa khóc mếu khiến cho thiên hạ phải chỉ trỏ: úi giời ơi, trai bự đã già đến gắng kia kìa.

Cô Tuyết thì vui mừng được mặc bộ y phục thơ ngây – loại áo voan mỏng… với cái tráp trầu cau cùng thuốc lá mời khách với vẻ bi tráng lãng mạn hết sức đúng mốt.

Thật xứng đáng cười cho chân dung trào phúng của ông Phán mọc sừng. Ông là kẻ vớ bở nhờ cái chết của cố tổ. Dường như như nhờ thế mà ông biểu hiện nỗi đau xót của mình một cách rầm rĩ hơn ai hết: Ông oặt tín đồ khi khóc mãi không thôi: Hứt!… Hứt!. Tuy vậy trào phúng gắng khi ông Phán dúi vào tay Xuân tờ bội nghĩa năm đồng. Màn kịch của ông Phán bị lột trần.

Đây cũng là dịp may hiếm gồm để tiệm may Âu hóa cùng ông Typn có thể lăng xê đa số mốt bộ đồ mà rất có thể ban cho hồ hết ai tất cả tang thương đau buồn vì kẻ chết cũng rất được chút ít hạnh phúc ở đời.

Cậu tú Tân thì mừng quá cùng đang điên fan lên vày đã chuẩn bị mấy chiếc máy hình ảnh mãi nhưng mà không được dùng đến.

Còn Xuân Tóc Đỏ càng vênh váo váo bởi vì nhờ hắn mà cố gắng Tổ lăn quay ra chết.

Hạnh phúc tỏa cùng cả ra ngoài gia đình người chết: nhị viên công an Min Đơ với Min Toa đang thất nghiệp bất chợt được mướn giữ trơ khấc tự… bạn bè cụ cố Hồng có đk khoe khoang sự oai vệ của mình…

Một trong những nét rực rỡ của ngòi cây bút trào phúng Vũ Trọng Phụng là việc thể hiện tại đám đông. Tác giả lùi ống kính thật xa tảo toàn cảnh đám tang cùng với điệp khúc đám cứ đi. Tất cả khi tác giả lại xoay cận cảnh để vạch trần bản chất nhố nhăng giả tạo thành của đám tang này. Vũ Trọng Phụng đang thể hiện ngôn từ trào phúng khi mô tả một sế giao diện râu ria của các cụ: có cụ lún phún rầm rậm, gồm vị râu hung hung, lại sở hữu vị râu loăn xoăn… các cụ ông cụ bà ấy đã thực sự cảm động bởi làn domain authority trắng khu vực ngực với cánh tay cô Tuyết. Đến đưa ma nắm tổ phần lớn là trai thanh gái kế hoạch đất thủ đô ngàn năm văn hiến, mang đến với đám cốt để chim nhau, hò hứa nhau… nói cùng với nhau đầy đủ chuyện hàng ngày, cho nên đám ma đông là thế, ầm ĩ náo nhiệt độ là vậy.

Nghệ thuật trào phúng bậc thầy của Vũ Trọng Phụng còn chỉ ra ở giọng điệu vào chương truyện. đơn vị văn áp dụng giọng nhắc dửng dưng, chế giễu cợt, thậm chí là bằng gần như lời ác khẩu. Luôn luôn gồm sự khập khiễng thân sự đồ được nói về với giọng điệu câu văn: Ông già rộng tám mươi tuổi buộc phải chết một phương pháp bình tĩnh bè lũ con cháu chí hiếu chỉ nóng ruột rước chôn đến chóng dòng xác chểt nắm tổ; điệp khúc đám cứ đi…, giờ khóc cũng nhại lại đầy sự châm biếm: Hứt!… Hứt!… Hứt!…

Tất cả những thành công xuất sắc đó chỉ có được ở cây cây viết trào phung bậc thầy của Vũ Trọng Phụng một làng mạc hội nhố nhăng đô thị hiện lên chân thật sinh động. Công ty văn đã bóc trần thực chất xấụ xa, thói lừa bịp rởm đời chạy theo sống thành phố của một loạt người. Ngòi cây bút châm biếm của ông có sức khỏe ghê kinh bắt nguồn từ chính sự phẫn uất của ông. Trước buôn bản hội thực dân phong con kiến – làng hội nhưng ông hotline là chó nhằm này.

bằng tài năng, thẩm mỹ và nghệ thuật trào phúng bậc thầy, qua bài toán tả người, dựng cảnh, thực hiện các cụ thể nghệ thuật biếm họa chận dung, ngốn ngữ hài hước… Chương truyện niềm hạnh phúc một tang gia như một làn roi quất rất mạnh vào xã hội thượng lưu tiểu tư sản thành thị hết sức lố lăng, đồi bại, rất nổi bật là sự giả dối. Đám tang của nạm tổ là cuộc hành quân trở xuống mồ chôn của buôn bản hội chó đểu này.

*

Dàn ý Phân tích thẩm mỹ và nghệ thuật trào phúng qua đoạn trích hạnh phúc của một tang gia

1. Mở bài

– Vũ Trọng Phụng là trong số những ngòi bút trào phúng châm biếm xuất sắc độc nhất vô nhị của nền văn học nước ta hiện đại, đặc biệt là trong nửa đầu của nỗ lực kỷ XX.

– giữa những tác phẩm lừng danh nhất của Vũ Trọng Phụng là tiểu thuyết Số đỏ, đoạn trích hạnh phúc của một tang gia chính là đỉnh cao của ngòi cây viết châm biếm sắc sảo mang tên Vũ Trọng Phụng.

2. Thân bài

* thẩm mỹ và nghệ thuật châm biếm nằm tại vị trí nhan đề:

– “Hạnh phúc của một tang gia” => Nghịch lý gây hiếu kỳ và sửng sốt cho người đọc.

* tình huống truyện trào phúng:

– Ông cầm cố chết nhưng anh chị lại khấp khởi vui lòng “Ba hôm sau ông cụ già chết thật”

– bản chất xấu xa cùng tệ hại của từng con tín đồ trong gia đình được biểu thị thông qua những quan tâm đến và hành động của họ.

– Hình hình ảnh một xã hội nhố nhăng, vô đạo đức hiện lên trải qua cảnh đám tang phiền phức như hội chợ, fan đi rước thì mải mê tám chuyện, tán tỉnh, tình tứ cùng nhau trong loại vẻ khía cạnh giả chế tạo ra đau buồn, nghiêm túc.

* chi tiết truyện đầy châm biếm quánh sắc:

– “Kèn Ta, kèn Tây, kèn Tàu thi nhau nhưng rộn lên” => phản ánh hiện thực một xã hội vô cô quạnh tự, sự xáo trộn một cách chén nháo, lố bịch các nền văn hóa truyền thống ngoại quốc.

– chi tiết cảnh hạ huyệt thể hiện rõ ràng sự suy đồi vào đạo đức với nhân biện pháp của con người thuộc giới thượng lưu.

* Ngôn ngữ, giọng điệu trào phúng, mỉa mai, cơ hội tả thực thời điểm lại ẩn ý làm mẩu chuyện trở buộc phải linh hoạt, tạo dựng phần đông tiếng cười cùng khơi gợi những xem xét của độc giả.

3. Kết bài

– hạnh phúc của một tang gia chính là trích đoạn mô tả xuất sắc độc nhất vô nhị ngòi bút châm biếm, trào phúng sắc sảo của Vũ Trọng Phụng.

– văn học Vũ Trọng Phụng trước tiên luôn luôn gây hồ hết tiếng cười, vày sự hài hước và hóm hỉnh sâu cay, gắng nhưng kế tiếp người ta lại cảm xúc chua xót, bẽ bàng về một giai đoạn lịch sử hào hùng mà đạo đức nghề nghiệp xã hội nằm tại giá trị âm.

Phân tích thẩm mỹ trào phúng qua đoạn trích hạnh phúc của một tang gia – mẫu mã 2

Vũ Trọng Phụng là nhà văn hiện thực trào phúng bậc thầy của văn học vn hiện đại. Ông được ca tụng là ông vua phóng sự khu đất Bắc cùng với lối mô tả chân thật tới tàn ác, trào phúng tới chua xót. Hạnh phúc của một tang gia là một trong những tác phẩm tiêu biểu của ông. Bằng thẩm mỹ và nghệ thuật trào phúng ông vẫn khắc họa bức tranh lố bịch về cuộc sống đời thường của những người con trong một gia đình.

nghệ thuật trào phúng là thẩm mỹ gây cười nhằm mục tiêu đả kích, mỉa mai, châm biếm những hiện tượng lạ xấu xa trong đời sống. Nó được biểu hiện qua tình huống, chân dung các nhân đồ vật biếm họa, thẩm mỹ và nghệ thuật phóng đại, ngôn ngữ, giọng điệu đầy tính mỉa mai.

hạnh phúc của một tang gia tạo cho sự xích míc bởi nói đến tang gia là kể đến mái ấm gia đình có tín đồ mất. Lẽ ra, không khí bao che phải là sự việc ảm đạm, nỗi bi thương thương trước sự ra đi của người đã khuất, tuy vậy ở đây, người sáng tác lại áp dụng từ hạnh phúc. Hạnh phúc mang một ý nghĩa sâu sắc vui vẻ, sung sướng, là thỏa nguyện được nỗi ao ước muốn bấy lâu nay cũng chính vì thế mà nó ngụ ý đầy mỉa mai, trách móc. Thiết yếu nhan đề vẫn lột tả tính châm biếm, mỉa mai của một mái ấm gia đình trước sự ra đi của một ai đó.

trường hợp truyện rực rỡ ở nơi đoạn trích gắn liền với tử vong thật của cụ cố Tổ. Khi rứa còn sống, cố kỉnh đã lập di thư để phân chia tài sản cho các con cháu sau khi qua đời, chính điều đó đã tạo ra sức cuốn hút của con cháu với mong ước cụ chết thật. Khi cụ thay Tổ ốm, thay bởi vì tìm ra một thầy thuốc tốt để điều trị thì lại kiếm tìm một chưng sĩ không đúng siêng ngành, hằng ngày nguyền rủa cho cụ thay chết thật nhanh để mang mẫu di chúc đó phân tách chác nhau. Trường hợp còn đặc sắc ở chỗ khi người sáng tác nói “Ba hôm sau, ông các cụ chết thật”, chết thật chứ không phải bất tỉnh nữa để cho con cháu vui mắt khôn xiết.

niềm vui ấy được diễn tả qua phần lớn nhân vật dụng biếm họa của câu chuyện.

Cụ cố kỉnh Hồng – nam nhi trưởng của người quá cố. “Cụ mơ màng mang đến lúc mặc đồ xô gai kháng gậy ho khạc, than khóc để cầm cố được phô trương với trần thế về gia đình đại phúc con cháu trưởng thành”. Đấy là niềm hạnh phúc riêng của cụ nắm Hồng, con trai trưởng mong muốn được mặc vật xô sợi khi xứng đáng lẽ ông buộc phải là người không muốn nhất, ông bắt buộc là người âu sầu nhất tuy thế lại trong trạng thái mơ màng mang đến kỳ lạ. Phiên bản thân thay hiểu “trên thông thiên văn dưới tường địa lý” nhưng thực chất lại là 1 trong con fan không biết một cái gì. Cụ gồm dịp thỏa mãn tiện ích cá nhân, được khoác sức nhưng hút thuốc phiện, quát toá mọi bạn và bạn ta đếm mang lại 1872 câu “biết rồi, khổ lắm, nói mãi”. Rồi nỗi lo lắng làm sao để tổ chức triển khai cho đứa con gái đám cưới nhanh chóng mang đến đỡ tốn kém của nhà, để che đậy cái xấu xa, hư hỏng của gia đình danh giá.

Ông lộng lẫy – con cháu đích tôn của cụ núm Tổ. Ông có sự sung sướng kỳ quái quỷ với lý lẽ vận dụng “đúng lúc” với “kịp thời”, chiếc chúc thư lấn sân vào thời kỳ thực hành chứ không hề là triết lý viển vông nữa. Chết choc của ông nội là cơ hội may hiếm bao gồm để tao nhã phô trương tiệm may Âu Hóa của mình. Rồi ông có nỗi niềm băn khoăn lo lắng là làm thế nào báo đáp công ơn của Xuân tóc đỏ đã tất cả công tạo nên ông nội mình chết nhanh phải Văn Minh vò đầu, bứt tóc, vẻ khía cạnh đăm chiêu thật cân xứng với hoàn cảnh đám tang thời điểm đó.

Cô Tuyết – một cô nàng lẳng lơ dẫu vậy luôn nỗ lực tỏ vẻ bản thân là tín đồ trinh tiết. Chết choc của cụ thế là dịp nhằm cô chứng minh với thiên hạ rằng mình không đánh mất chữ trinh. Cô diện gần như bộ trang phục ngây thơ cho lố bịch nhất, lả lơi với các vị quan khách tới dự đám tang của cụ nạm Tổ. Cô nỗ lực đưa góc nhìn trong đám fan tới viếng mà lại không thấy các bạn trai đâu cả, cần cô giận, cô buồn mang vẻ phương diện “buồn lãng mạn” khiến ai cũng nghĩ rằng đứa con cháu gái yêu quý ông tới cọ xát con tim.

Cậu Tú Tân cùng ông Phán mọc sừng tiêu biểu vượt trội cho chân dung biếm họa lúc hạ huyệt. Tú Tân vui mừng, hể hả với dòng máy hình ảnh nên bắt bẻ mọi người đứng trước cảnh hạ huyệt buộc phải gục đầu, kháng gậy, cong lưng… chẳng khác nào một bộ phim có người đạo diễn giận dữ để lưu lại cảnh đau khổ giả dối duy nhất từ trước tới nay. Còn ông Phán mọc sừng thì khóc mang lại oặt từ đầu đến chân đi mãi ko thôi. Tiếng khóc tưởng chua xót vang lên phần đông thanh âm của việc giả dối: “Hứt… hứt… hứt…”, một sự lố lỉnh quá rõ với mục tiêu dúi tiền mang đến Xuân Tóc đỏ như một sự liên minh, trao đổi giao dịch thanh toán một bí quyết sòng phẳng.

nghệ thuật phóng đại đã có nhà văn thực hiện triệt để diễn tả sự trái lập giữa của con bạn giữ vẻ ngoài với bản chất bên trong. Giọng điệu mỉa mai, hài hước, ngôn ngữ lai căng, ám thị chơi chữ… toàn bộ để tạo nên một tiếng cười cợt chua xót, lời nguyền rủa chua cay, độc địa trong thôn hội thối nát.

Bằng tài năng của mình, Vũ Trọng Phụng sẽ khắc họa buộc phải một bức tranh phản diện về làng mạc hội phong kiến thời gian bấy giờ. Một gia đình với những thay mặt đại diện tiêu biểu nhất, với khía cạnh trái xấu xa nhất, giả tạo nhất đã được khắc họa thành công. Tác phẩm vướng lại tiếng vang lớn trong tâm địa người gọi bởi các tình tiết khiến người ta yêu cầu nghĩ suy.

Phân tích thẩm mỹ và nghệ thuật trào phúng qua đoạn trích niềm hạnh phúc của một tang gia – mẫu mã 3

“Số đỏ” là cuốn tè thuyết đặc sắc nhất ở trong nhà văn Vũ Trọng Phụng. Trong các số đó mỗi chương là 1 hài kịch chương XV “Hạnh phúc một tang gia” được đánh giá là trong những màn hài kịch thành công xuất sắc nhất. Qua việc diễn đạt đám tang của nạm Tổ, Vũ Trọng Phụng đã trưng bày cái diện mạo xấu xa của trưởng giả, cái xã hội “khốn nạn”, “chó đểu” đương thời như cách nói ở trong phòng văn.

tính chất trào phúng được thể hiện sâu sắc qua nhan đề đầy nghịch lí: “Hạnh phúc một tang gia”. Ở đây, Vũ Trọng Phụng đã khai quật sự xích míc giữa hiệ tượng và nội dung. Thông thường, cái chết lúc nào cũng gợi lên vai trung phong trạng đau buồn, sầu não, xót thương. Tuy thế trong ngôi trường hợp đó lại khác: mẫu chết bất ngờ của thay Tổ đã với lại ích lợi và nụ cười lớn lao cho mỗi thành viên trong đám nhỏ cháu của fan chết. Công ty có fan chết mà lại vui, cảnh tang gia có hoảng sợ thật như bạn ta hay nói nhưng đó là sự hoảng loạn một phương pháp sung sướng. Hồi hộp không phải tổ chức triển khai một đám tang ma mà lại là để tổ chức một ngày hội, một đám rước thì đúng hơn.

vào chương này, Vũ Trọng Phụng đã và đang xây dựng được hồ hết bức chân dung trào phúng hết sức đặc sắc. Từng nhân đồ dùng hiện lên là 1 trong niềm “hạnh phúc” vào cảnh tang gia bối rối.

cái chết của núm Tổ đã để cho mọi thành viên trong gia đình có tang cảm giác “sung sướng và hạnh phúc” bởi vì họ lạnh lòng chờ đón cái khoảng thời gian rất ngắn này từ lâu. Điểm quánh sắc trong phòng văn Vũ Trọng Phụng là ngoài việc thể hiện dòng “hạnh phúc” thông thường của một tang gia; mỗi cá nhân trong gia đình lại bao gồm một “hạnh phúc” riêng, không có ai giống ai. Chính thông qua sự miêu tả, cảm xúc tâm trạng mọi người trước cái chết của cầm Tổ, đơn vị văn đã diễn đạt rõ nét bản chất, tính phương pháp của mỗi nhân vật. Hay nói bí quyết khác, từng nhân vật trong gia đình cụ cố gắng Hồng lại sở hữu một sệt điểm, một mâu thuẫn trào phúng riêng.

Nhân đồ vật cụ cầm cố Hồng là đàn ông của tín đồ chết. Ông ta bao gồm một sở thích quái lạ đó là ham mê đóng vai cụ công cụ bà yếu, tuy vậy tuổi tác chưa hẳn là cao (Ông ta bắt mọi bạn phải call mình là cầm Cố; lúc nào thì cũng tỏ ra nhỏ xíu yếu). Nhưng kể từ trước mang đến nay, cụ nạm Hồng bắt đầu chỉ diễn trò già yếu ớt với đám nhỏ cháu trong công ty này nhờ gồm đám tang của bố mình mà lại cụ giành được cái may mắn, diễn trò già yếu hèn trước bé mắt của công chúng hàng ngàn người. New nghĩ cho cảnh đám tang, ông đang thấy vui lòng run người. Cụ núm Hồng đang nhắm nghiền lại nhằm mơ màng cái lúc cầm mặc đồ vật xô gai, lụ khụ kháng gậy; vừa ho khạc, vừa khóc mếu máo để cho thiên hạ phải chỉ trỏ: “Uí kìa, bé dai khủng đã già ráng kia kìa.

cùng với vợ ông xã Văn Minh, sau chết choc của cố kỉnh Tổ, sẽ tiến hành chia 1 phần gia tài khá lớn; điều mà lại ông ta lo lắng lúc này là buộc phải mời hiện tượng sư đến, chứng kiến cái bị tiêu diệt của gắng Tổ: “để mẫu chúc thư cơ sẽ lấn sân vào thời kì thực hành thực tế chứ không thể là triết lý viển vông nữa”. Đám ma của cụ cố cũng là dịp hiếm tất cả để tiệm may Âu hóa cùng ông TYPN rất có thể lăng xê gần như mẫu trang phục hãng apple bạo nhất: “nó có thể ban cho đều ai bao gồm tang đường đau khổ vì kẻ chết cũng rất được hưởng chút ít niềm hạnh phúc ở đời”.

Sự nhăng nhố được đưa lên cao không dừng lại ở đó khi xuất hiện hình hình ảnh cô Tuyết, cháu nội thay Cố. Fan cháu gái hiếu thảo này luôn luôn mong ông nội chết để sở hữu dịp diện phần lớn bộ quần áo tân trang, hở hang đầy khiêu gợi. Trong đám đông nhốn nháo ấy cô lúc nào cũng mong sẽ có dịp gặp được bồ Xuân tóc đỏ để sở hữu dịp diễn tả lòng hiếu thảo trả tạo của bản thân và hy vọng Xuân hiểu rõ sâu xa cô. Cùng để diễn làm sao cho thật giống với tâm trạng ấy, cô Tuyết luôn giữ vẻ mặt bi thương rầu khôn xiết “lãng mạn cùng hợp thời”. Tuy thế cô buồn không hẳn vì cái chết của ông nội mà vì chưng chưa thấy mặt Xuân tóc đỏ.

Cậu Tú Tân, con cháu nội người sắp chết, lại có một “niềm hân hoan” tuyệt vời khác. Cậu đã sẵn sàng cái máy ảnh từ thọ và luôn mong ngóng ông nội chết để có dịp sẵn sàng ghi lại những giây khắc đau mến “tuyệt vời nhất”, nhưng mà ông nội vẫn chưa chịu chết, làm cho cậu hết sức bức bối ước ao điên bạn lên. Và bây giờ chính là thời cơ để cậu phô diễn hết tài năng chụp hình của mình.

Ông Phán mọc sừng, chồng cô Hoàng Hôn, với là cháu của người quá cố. Chưa hẳn ai không giống mà bao gồm ông ta là lý do gây ra chết choc của nuốm Tổ. Ông Phán tỏ vẻ vui miệng hả hê trước sự vợ bản thân ngoại tình và tận dụng để tống tiền đơn vị vợ. Ko ngờ điều đó lại làm cho cụ Tổ bị sốc mà lại chết. Chủ yếu ông ta cũng ngạc nhiên rằng giá trị đôi sừng hươu vô hình trên đầu ông ta và lại to mang lại như thế.

Cảnh đám tang đã được nhà văn Vũ Trọng Phụng diễn đạt bằng văn pháp trào phúng bậc thầy. Cảnh đám tang được mô tả hết sức trong thể, phô trương, hình thức. Việc tổ chức đám tang rất hổ lốn theo kiểu Ta – Tàu – Tây (có kiệu chén bát cổng, lợn cù đi lạng, có lốc cốc xoảng, bao gồm cái bu-dích,…)

những người dân đi dự đám tang luôn cố tạo ra vẻ bi lụy rầu, trang nghiêm cho cân xứng với phong cảnh, mà lại những mẩu truyện của họ thì rất sôi nổi đời thường cùng chẳng tương quan gì đến tín đồ chết. Fan đi gửi đám mà lại trang phục của mình thì như đi hội; bao gồm đủ số đông thứ, nhưng mà chỉ thiếu hụt một đồ vật duy nhất đó là tình cảm xót thương, buồn bã tiễn đưa người chết.

trong đám tang, Xuân tóc đỏ càng được lúc huênh hoang hơn bởi vì nhờ gồm nó thay Tổ lăn đùng ra chết (nó tố cáo ngay trước mặt nạm tội ngoại tình của cô con cháu gái Hoàng Hôn khiến cụ uất lên cơ mà chết) là nuốm vấn của tờ báo “Gõ mõ”, Xuân còn đem lại danh giá bất thần cho đám ma bởi đã bổ sung cập nhật vào sự long trọng của đám tang sáu cái xe chở sư cụ chùa Bà Đanh cùng với mọi vòng hoa đồ gia dụng sộ. Việc làm của Xuân đã khiến cụ Phán bà – người đã từng chửi Xuân là đồ vật khốn nàn và nạt sẽ nhổ vào phương diện hắn cũng yêu cầu cảm đụng và sung sướng: “ấy giá không tồn tại món ấy vậy nên thiếu chưa được to. May mà ông Xuân vẫn nghĩ hộ tôi”.

bản chất của thẩm mỹ và nghệ thuật trào phúng là làm khá nổi bật sự mâu thuẫn, đối lập (giữa bản chất và hiện tượng, giữa hiệ tượng và nội dung, giữa lời nói và bài toán làm). Chính thông qua sự đối lập ấy làm khá nổi bật lên tiếng cười mỉa mai, trào phúng, chế giễu. Nói giải pháp khác, bằng thẩm mỹ và nghệ thuật trào phúng, nhà văn giúp tín đồ đọc lật mặt trái của làng hội, nắm rõ sự thối nát, bất công của xã hội, tương tự như con người.

nụ cười và hạnh ko chỉ thể hiện trên gương mặt, dáng vẻ đi tiếng nói của phần lớn thành viên trong gia đình người bị tiêu diệt mà còn rộng phủ ra những người dân xung quanh. Hai viên công an Min Đơ, Min Toa sẽ thất nghiệp thì được thuê giữ trơ trọi tự mang đến đám tang. Những anh em tai lớn mặt lớn của cụ núm Hồng thì được kịp khoe vùng sự oai vệ, danh giá của mình: “ngực đầy phần lớn huy chương như Bắc đẩu bội tinh, Long bội tinh, Cao Mên Bội tinh, Vạn tượng bội tinh. Bên trên mép cùng cằm các đủ râu ria…”. Những người dân dân hàng phố thì mừng rơn náo nức do chỉ mấy khi được xem như một đám ma to lớn như thế: “theo cả lối Ta – Tàu – Tây, gồm kiêu bắt sống, lợn con quay đi lặng cho tới cốc xoắn với bu dích với vòng hoa. Gồm đến 300 câu đối, vài ba ba trăm con người đi đưa, lại có cậu Tú Tân chỉ huy những công ty tài tử chụp ảnh đang thi nhau như sinh hoạt hội chợ”.

rất có thể nói, cảnh đám tang ra mắt hết mức độ long trọng, vui vẻ; nó hệt như một đám rước ngày hội vậy. Những người đến chia ảm đạm và chuyển ma, người nào cũng cố tạo nên vẻ mặt bi lụy rầu và nghiêm chỉnh cho phù hợp với cảnh quan nhưng những mẩu chuyện trò to nhỏ dại của họ new đa dạng, phong phú, nhiều color làm sao. Fan ta mang đến đây, nếu không phải để khoe những cỗ ngực đầy huy chương và những bộ râu ria oai vệ vệ thì cũng để nói chuyện với nhau về chuyện bà xã con, chuyện mới mua Lodi áo, mới tậu một chiếc tủ,… Còn đàn thanh niên cho đám tang để có dịp ve vãn nhau, cười cợt tình cùng với nhau, ghen tuông nhau, gặp gỡ và hẹn hò nhau: “bằng đa số vẻ mặt bi ai rầu của không ít người đi đưa ma”.

Ở chương “Hạnh phúc một tang gia” Vũ Trọng Phụng cũng đã lựa chọn được những chi tiết trào phúng rất tiêu biểu vượt trội và quánh sắc. Qua những cụ thể này, đơn vị văn đã diễn tả được phiên bản chất, tính biện pháp của nhân thứ – đằng sau cái vẻ vẻ ngoài đau đớn, yêu mến xót là 1 trong bộ mặt đưa dối, xấu xa với bỉ ổi.

cơ hội đám tang dừng lại để hạ huyệt, Vũ Trọng Phụng còn khiến cho tất cả những người đọc hai chi tiết thật đặc sắc, đẩy cảnh chuyển đám lên tới đỉnh điểm. Chi tiết một là cảnh cậu Tú Tân hạch sách từng tín đồ một nên làm số đông động tác, tứ thế khổ cực để cậu ta chụp ảnh.

trong những lúc đó thì “bạn hữu của cậu rầm rộ dancing lên mọi ngôi mã khác nhưng chụp để cho ảnh khỏi kiểu như nhau. Chi tiết hai là ông Phán mọc sừng, con cháu rể của tín đồ chết – kẻ đưa dối với vô liêm sỉ tốt nhất trong mái ấm gia đình này sẽ đau đớn, thút thít tưởng chừng như bất tỉnh nhân sự đi khiến ai cũng để ý mang đến ông cháu rể quý hóa ấy”. Vậy nhưng mà giữa thời gian đoàn bạn khóc lóc, ông ta vẫn không quên kín đáo đáo món chi phí 5 đồng vì đã bao gồm công điện thoại tư vấn ông ta là “người ck mọc sừng” để công dụng là nạm Tổ chết và có đám ma to lớn tát hôm nay.

thẩm mỹ trào phúng trong chương “Hạnh phúc một tang gia” còn được diễn đạt ở ngôn từ và giọng điệu của phòng văn. Một thứ ngôn ngữ giọng điệu dường như nhẹ nhàng nhưng lại có sức công phá lớn. Điệp ngữ “đám cứ đi” giúp cho những người đọc hình dung ra được đám tang khôn xiết đông, hết sức dài, hết sức trọng thể. Điệp ngữ ấy cũng góp thêm phần làm trông rất nổi bật sự phô trương trả dối, cùng cả sự dửng dưng về tình của rất nhiều người đi gửi tiễn.

nếu như “Số đỏ” là cuốn tè thuyết thành công của Vũ Trọng Phụng thì chương “Hạnh phúc một tang gia” là một trong những chương rực rỡ hơn cả. Ở chương này, đơn vị văn đã tạo nên được những mâu thuẫn trào phúng, phần lớn chân dung trào phúng, đa số hành vi trào phúng, thậm chí là cả hồ hết câu nói, giọng điệu trào phúng. Điệp ngữ “đám cứ đi” được bên văn nói đi kể lại những lần; vừa làm rất nổi bật tính chất giả dối phô trương của đám tang vừa nhấn mạnh vấn đề sự mặc nhiên vô tình của các người đi chuyển tiễn.

Phân tích thẩm mỹ và nghệ thuật trào phúng qua đoạn trích hạnh phúc của một tang gia – mẫu 4

Với điểm sáng là một tiểu thuyết hoạt kê, chiến thắng Số Đỏ của Vũ Trọng Phụng đã miêu tả thật sống động từng nào cảnh đời và bé người mang tính chất hài hước, chế giễu cợt. Không chỉ một cuộc sống của nhân vật bao gồm – Xuân Tóc Đỏ- đáng cười, mà đa số tất cả các nhân vật, các tình huống, chi tiết truyện đa số đáng cười, đáng phê phán. Chương XV của chiến thắng – với tiêu đề niềm hạnh phúc của một tang gia – biểu đạt đám tang cụ nuốm tổ, y như một chuỗi cười cợt dài, một cuộc tống biệt tập thể, cuộc hành trình dài tới mộ của tất cả xã hội, chiếc xã hội tứ sản thành thị Âu hóa rởm, tao nhã rởm rất là lố lăng, đồi bại đang hiện diện ở việt nam những năm 30 – 45 của nắm kỉ XX. Mỗi trường hợp truyện, từng nhân đồ cứ tự nhiên và thoải mái làm nhảy ra giờ đồng hồ cười. Tiếng cười mang những sắc độ, tiếp tục không dứt. Nó kéo dài trong suốt thời hạn đám tang, trong cả cuộc hành trình đưa tiễn….

Đọc tên chương – Nguyên văn trong thành quả là: niềm hạnh phúc của một tang gia – một cái đám ma gương mẫu… chúng ta không khỏi nhảy cười bởi cách thông tin hóm hỉnh của nhà văn. Câu chữ sự việc là một việc đau đớn, bất hạnh. Vậy mà lại “tang gia” lại có ”hạnh phúc”! câu hỏi tang là nghi lễ thiêng liêng, bắt buộc trang trọng, vậy mà, ngôn từ dành cho cái bài toán đại hiếu của một mái ấm gia đình như mái ấm gia đình cụ thay Hồng lại láo độn, xáo trộn tuỳ luôn tiện chữ Hán, chữ Nôm, làm sao hạnh phúc, làm sao tang gia, nào văn minh, gương mẫu, cứ như chuyện đùa, chuyện vui vậy! mẫu sự đùa vui ấy mở màn cho vở hài kịch cơ mà trên sảnh khấu hiện thật rõ hai trạng huống nực cười: đám tang nhưng chưa hẳn là đám tang, nó là một trong những đám…. Rước. Con fan nhưng chưa phải là con người mà là… đều hình nhân dị dạng, phần nhiều quái vật.

Sau thời gian hoảng sợ theo lẽ hay tình của một nhà có việc tang, khi bố người đặc biệt quan trọng nhất – ông cố Hồng, bà xã và tân tiến từ trên gác xuống bên dưới nhà giảm đặt gần như việc, thì cái mái ấm gia đình có đại tang đó bừng lên một ngày hội. Lúc đưa đám thì cả bàn dân nhân gian ở phố phường, người nào cũng thấy đám ma được tổ chức linh đình, đủ hình trạng cách, lễ nghi theo cả lối ta, tây, tàu. Đám ma mang đến đâu có tác dụng huyên náo mang lại đấy. Cả tp nhốn nháo… ”Kèn ta, kèn tây, kèn tàu lần lượt vậy nhau mà lại rộn lên”. Giờ khóc của những người vào tang gia xen lẫn giờ đồng hồ “thì thầm” về chuyện bà xã con, công ty cửa, may áo, chọn tủ, hoặc mọi tiếng nói “thì thào” của đàn đàn ông bình phẩm vẻ đẹp của các cô gái, “than thở” bài toán “vợ béo, ông chồng gầy”.

Vậy đấy, trên dòng sân khấu hài hước, fan đọc phiêu lưu một cảnh quan pha tạp, lếu láo độn, đồ vật và con bạn hỗn độn, âm nhạc và màu sắc hỗn độn, bài toán vĩnh biệt một con bạn là việc đùa vui, giờ đồng hồ khóc của khá nhiều người cũng lếu độn, việc vĩnh biệt một con người và việc đùa vui, tiếng khóc của đa số người cũng láo độn. Đám rước cơ mà như “ở hội chợ”. Đám tang tốt đám rước? vị vì, như tác giả kể: “Đám cứ đi” rồi lại “Đám cứ đi”. Phần lớn lời văn bỡn cợt, lơ lửng, hóm hỉnh, chua chát. Và ông dìm xét: “Thật đúng là một đám ma khổng lồ tát rất có thể làm cho người chết ở trong cỗ áo cũng nên mỉm mỉm cười sung sướng, nếu như không gật gù dòng đầu”.

Chương 15 – hạnh phúc của một tang gia là giữa những màn hài kịch rực rỡ nhất của tè thuyết “Số đỏ” của Vũ Trọng Phụng. Để dàn dựng một màn hài kịch cười, trước hết cần phát chỉ ra một xích míc trào phúng. Giờ cười gồm muôn hình vạn trạng, tuy nhiên lúc nào nó cũng bật ra trước một mâu thuẫn trào phúng được cường điệu lên.

xích míc trào phúng vào chương 15 được gợi lên ngay lập tức từ cái nhan đề của nó. Tang gia và lại hạnh phúc! nhà có tín đồ chết và lại vui! Tang gia quả có bối rối nhưng sẽ là cái bối rối sung sướng, hoảng loạn không bắt buộc để tổ chức triển khai một đám rước, một ngày hội. Người chết là cụ núm tổ. Cầm mất đi giữ lại một gia sản lớn. Nhưng ông già tai ác ác đó lại ghi trong di chúc: chỉ chia gia sản cho nhỏ cháu khi nỗ lực đã qua đời. Thật là sốt ruột, vì cụ cứ sinh sống mãi. Nhỏ cái, dâu rể đều chờ đợi cái chết của cố như chờ đợi một niềm hạnh phúc vậy. Và hạnh phúc đã đến.

Đặc dung nhan của đoạn trích là đã biểu đạt được chung quanh niềm hạnh phúc chung của tang gia, từng thành viên trong gia đình lại gồm một hạnh phúc riêng không ai giống ai, gắn sát với tính bí quyết riêng của mọi người và từng nhân vật lại có một mâu thuẫn trào phúng.

Chẳng hạn, cụ cố kỉnh Hồng. Vì là cụ cầm nên luôn luôn đóng vai già yếu, mặc dù tuổi cụ new ngoài 50. Xưa nay, cụ mới đóng trò già yếu trong nhà, ni nhờ gồm đám tang ráng được diễn trò già yếu hèn trước hàng nghìn người. “Cụ cầm Hồng sẽ nhắm xay mắt nhưng mà mơ màng mang đến lúc cầm cố mặc thiết bị xô gai. Lụ khụ kháng gậy, vừa ho khạc, vừa khóc mếu, làm cho thiên hạ yêu cầu chỉ trỏ: Úi chà! Trông kìa! con trai lớn vẫn già đến cố gắng kia kìa!”

Vợ ông xã Văn Minh thì chắc chắn sẽ được chia một gia sản kha khá, chỉ còn phải lo mời phương tiện sư đến chứng kiến cái chết của cụ cầm tổ để cái chúc thư kia lấn sân vào giai đoạn thực hành thực tế chứ không hề là lí thuyết viển vông nữa. Đây cũng là dịp để tiệm may âu hóa và ông TYPN có thể lăng xê đầy đủ mốt trang phục táo apple bạo nhất bao gồm thể bán ra cho những ai tất cả tang đương nhức đớn, vì chưng kẻ chết cũng rất được hưởng chút ít niềm hạnh phúc ở đời.

Cô Tuyết thì sung sướng vì được mặc cỗ y phục ngây thơ hở cả nách và nửa vú viền đen, đội chiếc mũ mấn xinh xinh…. Tuyết mời các quan khách hàng rất cấp tốc nhẹn, cùng bề mặt lại có vẻ như buồn lãng mạn khôn cùng đúng mốt. Ông Phán mọc sừng lại hả hê bởi đã được cụ ráng Hồng hẹn chia thêm cho vài ngàn đồng. Chủ yếu cụ cũng không ngờ giá trị song sừng hươu lại to đến như thế.

Cậu Tú Tân mừng điên tín đồ vì đã sẵn sàng mấy dòng máy ảnh mà vẫn chưa được dùng đến. Xuân Tóc Đỏ càng được vênh vang hơn vị nhờ nó mà cụ Cố new lăn đùng ra chết. (Nó cáo giác ngay trước mặt rứa tội nước ngoài tình của cô ý Hoàng Hôn, cháu gái của cụ, và cắm sừng vào đầu ông Phán, cháu rể cụ).

Là núm vấn của báo Gõ Mõ, Xuân còn đem đến danh giá bất thần cho đám tang vì chưng đã bổ sung vào sự trang trọng sáu mẫu xe chở sư cố gắng chùa bà Banh, đại diện thay mặt hội Phật Giáo, báo Gõ Mõ thuộc với đông đảo vòng hoa vật sộ…

hạnh phúc còn sải ra cả ngoài mái ấm gia đình người chết. Cảnh sát Min Đơ, Min Toa được mướn giữ bơ vơ tự cho đám tang. Những anh em tai lớn mặt khủng của cụ núm Hồng được cơ hội khoe vùng sự oách vệ và quý giá của mình, phần đa bội tinh với râu ria… dãy phố thì vui quá vị mấy khi được coi như đám ma lớn như thể là hội chợ.

trong số những nét rực rỡ của chương truyện là tả chỗ đông người ồn ào. Lếu nháo, nhặng xị. Hình như có ý thức khi áp dụng kĩ thuật năng lượng điện ảnh, tác giả lùi xa quay toàn cảnh đám tang sẽ nghiêm chỉnh đi theo săng người chết đến tận huyệt với cái điệp khúc đám cứ đi…. Có khi lại dí liền kề ống kính quay cận cảnh nhằm thấy phía trên không phải là một trong những đám ma mà là 1 đám rước, đám hội hết sức vui vẻ. Đám cứ đi nhưng không có ai nghĩ đến sự việc đưa đám. Đến đây không phải để khoe những cỗ ngực đầy huân, huy chương với những cỗ râu ria oai phong vệ thì cũng để thì thầm với nhau về phần đa chuyện vk con, chuyện sắm một chiếc áo, chiếc tủ…. Còn đàn thanh niên thì chim nhau, mỉm cười tình với nhau, bình phẩm, ghen tuông nhau, gặp gỡ và hẹn hò nhau bằng vẻ mặt bi lụy rầu của bạn đi đưa đám ma. Màn kịch kết thúc bằng cụ thể hài hước chó đểu. Ông Phán mọc sừng dúi vào tay Xuân 5 đồng giao dịch thanh toán tiền thuê Xuân tố cáo loại nhục mọc sừng của ông ta.

Số Đỏ là 1 trong những cuốn đái thuyết dùng bề ngoài giễu nhại, lật tẩy đặc điểm bịp bợm của những tầng lớp hotline là thượng lưu, trí thức của hà nội thủ đô xưa. Toàn bộ là một cuộc diễn trò lớn: MỘT CUỘC BÁO HIẾU LINH ĐÌNH NHẤT CỦA MỘT GIA ĐÌNH ĐẠI BẤT HIẾU.

Phân tích thẩm mỹ trào phúng qua đoạn trích hạnh phúc của một tang gia – chủng loại 5

Vũ Trọng Phụng được vinh danh là “ông vua phóng sự đất Bắc” cùng mỗi thành phầm của ông được ví như một quả bom ném vào loại xã hội lố lăng, ô trọc của việt nam những năm đầu núm kỉ XX. Vượt trội cho thẩm mỹ và nghệ thuật trào lộng, châm biếm sâu cay của ông hoàn toàn có thể kể đến tiểu thuyết “Số đỏ” – cuốn tiểu thuyết mà lại mỗi chương truyện sinh động, sắc sảo, nhanh nhạy như một thiên phóng sự. Đoạn trích “Hạnh phúc của một tang gia” (thuộc chương XV của cống phẩm “Số đỏ”) là đoạn trích vượt trội cho thẩm mỹ trào phúng tinh tế của Vũ Trọng Phụng trong cửa nhà này.

“Nghệ thuật trào phúng” là nghệ thuật tạo tiếng mỉm cười mang ý nghĩa đả kích, lên án, vạch trần bản chất xấu xa của đối tượng. Tiếng mỉm cười chỉ xuất hiện thêm khi phát hiển thị những xích míc trái với tự nhiên và thoải mái rồi thổi phồng lên nhằm gây cười. Trong khúc trích, thẩm mỹ và nghệ thuật trào phúng được biểu thị qua biện pháp xây dựng mâu thuẫn trào phúng, tình huống trào phúng, miêu tả chân dung trào phúng, cảnh trào phúng và giọng điệu, ngôn từ.

mâu thuẫn trào phúng được biểu hiện trước hết ở nhan đề chứa đựng nghịch lí: “Hạnh phúc của một tang gia”. “Hạnh phúc” là tâm lý thỏa mãn, thoải mái về niềm tin khi được đáp ứng một yêu cầu nào kia trong cuộc sống. “Tang gia” là mái ấm gia đình có tang, có người thân mất đi, nghĩa là bao gồm sự mất đuối về người. Theo Vũ Trọng Phụng, tang gia tuy tất cả mất mát về tín đồ (cụ nắm Tổ) tuy nhiên bù lại nó mang lại rất các lợi lộc về tài lộc và danh tiếng. Biện pháp lí giải này vẫn là lời ló mặt về mở thực chất của lứa tuổi thượng giữ trong thôn hội: chỉ suy xét danh lợi mà bất chấp đạo lí tình nghĩa. Không tạm dừng ở nhan đề, mâu thuẫn trào phúng sẽ tiến hành triển khai trong cục bộ chương truyện với được tăng cao về nút độ, cường điệu niềm hạnh phúc. Thuở đầu là niềm hạnh phúc của các thành viên trong gia đình, tiếp đến là hạnh phúc được tràn ra cả không tính xã hội. Chết choc cụ rứa Tổ ban phát sự sung sướng cho toàn bộ các thành viên trong và quanh đó gia đình.

trường hợp trào phúng được chắt lọc là một tình huống đạo đức: tác giả dùng chết choc của người thân trong gia đình làm phép thử ánh sáng của đạo hiếu trong gia đình, dùng chết choc đồng các loại làm phép thử khả năng chiếu sáng của tình bạn và tính người. Để thực thi tình huống, Vũ Trọng Phụng vẫn tập đúng theo và mô tả những trọng điểm trạng, hành vi, bí quyết ứng xử, thái độ trọn vẹn trái với chuẩn chỉnh mực đạo đứ thông thường. Đó là tang gia song không có ai nghĩ đến bạn chết và vấn đề báo hiếu. Từng người đều phải có mối thân mật riêng tuy thế đều tìm hiểu hai chữ lợi danh thu được từ chết choc ấy. Đó là tang gia song không có bất kì ai đau buồn, yêu quý tiếc. Nếu tất cả đau buồn, thương tiếc cũng chỉ là loại mặt nạ, là màn kịch được dựng lên để bít đậy hầu như nhu cầu, mưu đồ, toan tính. Ẩn sau lớp phương diện nạ là nụ cười thực sự của khắp cơ thể thân trong gia đình và những người ngoài gia đình. Niềm vui ấy khiến đám tang có xu thế trở thành đám hội tưng bừng, náo nhiệt.

Trong nghệ thuật biếm họa, chỉ cách đôi ba nét, người họa sĩ tóm được thần thái của đối tượng người tiêu dùng trào phúng, lột tả được mâu thuẫn, phơi bày được thực chất của con tín đồ xấu xa để tạo ra tiếng mỉm cười đầy hóa học trí tuệ, có sức công phá lớn. Lần lượt những chân dung biếm họa hiện nay lên dưới ngòi bút như bao gồm thần của Vũ Trọng Phụng.

Đó là cụ núm Hồng – con trai cả của tín đồ chết. Với địa chỉ này, nhiệm vụ của ông là lo ma chay của cha mình đến chu vớ nhưng hầu hết hành động cụ thể của ông lại hoàn toàn trái ngược. Ông nằm dài, hút thuốc phiện với mơ màng theo khói thuốc. Ông nghĩ tới việc cưới chạy mang lại cô con gái Tuyết tuy vậy lại đùn đẩy bài toán cưới xin đến vợ. Mẫu danh nhưng ông mong ước và tô vẽ là thế lực của một gia đình nề nếp, gia phong, danh gia vọng tộc. Chính vì thế ông vẫn tỏ ra già lão dù không tới 60 để được điện thoại tư vấn là “cụ Cố”. Ông sẵn sàng mùa hè mặc áo bông, trả nhầm tiền xe để minh chứng mình lẩm cẩm; luôn luôn gắt gỏng để minh chứng mình già cả, ốm yếu. Suy nghĩ đến tử vong của bố mình, ông vui mừng đến độ đê mê cần “đã nhắm xay mắt lại nhằm mơ màng đến chiếc lúc nạm mặc đồ vật xô gai, lụ khụ chống gậy, vừa ho khạc vừa khóc mếu, để cho thiên hạ phải chỉ trỏ: Úi kìa, bé giai nhớn sẽ già đến ráng kia kìa!” với khen “một loại đám ma như thế, một chiếc gậy như thế”… Tấm lòng của người con trơ như khúc gỗ, vô cảm trước cái chết của bạn cha. Phương châm và tình yêu của một đứa con trong ông sẽ chết bởi ông chỉ suy nghĩ đến mẫu gậy cơ mà thôi!

Ông lộng lẫy là đứa con cháu đích tôn, là “nhà cải tân xã hội” quý giá thì vui mắt tột đỉnh vị “Thế là từ bỏ nay nhưng mà đi, chiếc chúc thư tê sẽ bước vào thời kì thực hành chứ không thể là lí thuyết viển vông nữa”. Mọi hành động của ông đều trái lập với nhiệm vụ và tình yêu của một bạn cháu. Ông mời phép tắc sư đến tận mắt chứng kiến cái chết của ông nội để đảm bảo an toàn tính pháp lí của chúc thư. Ông còn nghĩ đến phương pháp đối xử với Xuân Tóc Đỏ mà thực ra là tìm giải pháp bịt miệng vày Xuân Tóc Đỏ biết những kín đáo tày đình của ông. Ông ý niệm tội bôi nhọ danh dự của người thân trong gia đình là tội nhỏ dại và tội làm cho chết người thân trong gia đình mới là loại ơn lớn. Để trả loại ơn to to ấy, ông sẽ dùng niềm hạnh phúc trăm năm của cô em gái lá ngọc cành rubi để trả ơn cho một kẻ vô học. Ở ông trường tồn sự mâu thuẫn giữa cái bên phía ngoài là vẻ mặt “đăm đăm chiêu chiêu” của mẫu bối rối lo lắng rất vừa lòng thời trang nhà có tang với cái phía bên trong là việc nghĩ phương pháp đối xử với những người đã đưa về cái “ơn to” mang đến gia đình.

Cô Tuyết, cô con cháu gái giữ gìn nửa chữ trinh, mới chỉ hư hư được một nửa. Mặt cô phảng phất vẻ ai oán lãng mạn bởi vì nhớ nhung người thương chứ chưa phải xót yêu quý ông nội. Đám tang đưa về niềm hạnh phúc cho cô vị cô được mặc bộ y phục “Ngây thơ” để minh chứng phẩm giá new chỉ tiến công mất nửa chữ trinh. Bộ y phục nửa kín nửa hở làm cho những ông tai to mặt lớn các bạn của cụ núm Hồng cảm hễ thực sự, còn hơn cả “những mặc nghe tiếng kèn Xuân bạn nữ ai oán, óc nùng”.

Cậu tú Tân thì “cứ điên bạn lên bởi vì cậu đã sẵn sàng mấy mẫu máy hình ảnh mà mãi cậu không được dùng đến”. Ông nội bị tiêu diệt là dịp để cậu trổ tài đạo diễn, chụp hình ảnh trong thời điểm đám tang. Cậu tỏ ra là 1 trong tài tử chụp ảnh, các cái máy ảnh được sẵn sàng từ bấy lâu sẽ tất cả dịp cần sử dụng đến. Cậu và đồng chí của cậu rầm rộ nhảy đầm lên gần như ngôi mộ khác nhau để chụp ảnh ở phần lớn khoảnh khác nhau. Cậu đạo diễn mọi tín đồ gục đầu, cong lưng, khóc rồi đóng góp kịch xót thương cho đúng không nào khí đám tang.

Ông Phán mọc sừng là nhỏ rể của cụ cố kỉnh Hồng. Ông vui lòng vì “không ngờ rằng quý hiếm đôi sừng hươu vô hình trên đầu ông lại khủng đến như thế, nó có mức giá đến “vài ngàn đồng” Đông Dương. Ông trù tính ngay lập tức một cuộc doanh yêu thương với Xuân Tóc Đỏ để nhân cái khoản đầu tư ấy lên. Là một trong diễn viên đại tài, ông Phán đã kết thúc xuất sắc màn kịch vờ trầm trồ khóc thương. Vào đám tang ông vợ, ông mặc cái khăn trắng khổng lồ tướng, áo thụng trắng lòe xòe cùng khóc mãi không thôi. Ngay cả Xuân Tóc Đỏ – kẻ siêng đi lừa đảo và chiếm đoạt tài sản người khác cũng trở thành ông lừa. Tưởng rằng ông khóc mang lại lả oặt fan đi cần đã gửi tay ra đỡ, nhưng đến lúc ông Phán dúi vào tay tờ 5 đồng gấp tư hắn bắt đầu hiểu ra bộ mặt thật tham lam đến mức tình người khô héo, trái tim vô cảm và thậm chí là vấn đề bán phải chăng cả danh dự phiên bản thân. Ngay lập tức trước mặt thân phụ vợ, trước vong linh ông vợ, ông ta vẫn thản nhiên hoàn thành quá trình thanh toán chi phí để sẵn sàng chuyển nốt sang công việc toan tính khác.

không những khắc họa chân dung châm biếm cá nhân, tác giả còn tự khắc họa mẫu đám đông. Hầu như tốp bạn đó là nhóm những vị quan liêu chức thời thượng thì long trọng gắn lên ngực đủ những thứ huy chương: “Bắc Đẩu bội tinh, Long bội tinh,..: đủ các thứ màu sắc và hình trạng râu ria bên trên cằm “hoặc dài hoặc ngắn, hoặc đen hoặc hung hung, hoặc lún phún hoặc rầm rạm, lăn quăn..”. Những vị đi cạnh linh cữu bị kích động, vị “làn domain authority trắng lấp ló trong làn áo voan trên cánh tay cùng ngực Tuyết”. Nhóm phần đông nhất bao gồm toàn “giai thanh gái lịch, đề xuất họ chim nhau, cười tình với nhau, bình phẩm cùng với nhau, chê bai nhau, ghen tuông tuông hẹn hò nhau, bởi những vẻ mặt bi thương rầu của không ít người đi đưa ma”. Đám tang là thời cơ để tất cả mọi tín đồ không tách biệt già trẻ, gái trai thỏa mãn nhu cầu cái sung sướng, hạnh phúc của mình.

Cảnh trào phúng là hồ hết cảnh tượng trái với lẽ thông thường, tập trung không hề ít điều trái với thuần phong mĩ tục được thổi phồng lên nhằm gây cười. Cảnh gửi tang là một trong những cảnh trào phúng vì hiệ tượng là đám tang nhưng thực chất lại mang tính chất đám hội, đám rước. Được tổ chức triển khai pha tạp, đám tang có cả âm nhạc thuộc về nghi tiết tang lễ và music không trực thuộc nghi thức tang lễ song cảm hứng chung là nhốn nháo, ầm ĩ. Âm thanh nằm trong tang lễ đó là tiếng kèn pha tạp, lộn lạo cả kèn ta, tàu cùng Tây; giờ đồng hồ khóc “Hứt!..Hứt!.. Hứt!.” của Phán mọc sừng – một đồ vật âm thanh lạ đời sẽ khiến cho người khác bật cười bởi ngạc nhiên.

Thực chất đấy là hành vi ngụy trang che đậy cho mục đích thực sự của ông. Âm thanh ko thuộc tang lễ là tiếng bao biện cọ, chê trách nhau của đám bạn trong nhà. Tiếng cãi cự này sẽ trình diện những mâu thuẫn ngấm ngầm dù luôn luôn được hiệp thương trong bề ngoài êm đẹp. Đó còn là tiếng trêu chọc, đùa chọc ghẹo thô lỗ, tục tĩu của đám “giai thanh gái lịch” càng biểu thị rõ sự tồi tệ, vô liêm sỉ của lứa tuổi thượng lưu. Hình ảnh trong đám tang gồm hình hình ảnh thuộc nghi lễ và không tương quan đến tang lễ tuy nhiên đều tạo tuyệt vời về sự phô trương đầy kệch cỡm. Hình hình ảnh thuộc nghi lễ thông thường là vòng hoa, câu đối và fan đưa tang tuy thế nó xuất hiện thêm với số lượng to con là 300 vòng hoa, 300 câu đối với mấy trăm con người đi đưa. Nó cho biết sức tác động và mọt quan hệ rộng thoải mái của gia đình. Đó còn là y phục tang lễ tân thời vì chưng tiệm may Âu hóa thi công đã biến đám tang thành một cuộc biểu đạt mốt nhằm quảng cáo thành phầm với mục đích kinh doanh.

Hình ảnh thuộc nghi lễ là kiệu chén bát cống, lợn con quay đi lọng; bộ y phục “Ngây thơ” của cô Tuyết cùng đều huân chương của chúng ta cụ Cố. Một hình ảnh ấn tượng nhất với người đọc đó là tờ 5 đồng được vội vàng từ, biểu hiện sự chuẩn bị chu đáo để triển khai xong phần còn lại của bạn dạng hợp đồng. Nó mang đến thấy thực chất bỉ ổi và cũng là lời kết đầy chua chát về một xóm hội bởi tiền, đuổi theo đồng tiền cơ mà quên đi tình nghĩa.

Giọng điệu mỉa mai, chua chát là giọng điệu bao trùm chương truyện. Bao gồm câu văn tưởng như thể giọng trần thuật khách hàng quan bình tâm “Đám cứ đi” dẫu vậy khi nói tới hai lần nó đang mang ý nghĩa sâu sắc mỉa mai châm biếm đám ma thiệt to, trần gian tha hồ ngắm thật kĩ mẫu giả dối, vô nhân đạo của đám bạn ấy. “Đám cứ đi” nghĩa là việc vô liêm sỉ không khép lại mà kéo dãn dài tưởng như vô tận, nó kéo theo loại xác chết đến tận huyệt miệng. Về ngôn từ, người sáng tác đã thực hiện những phối kết hợp từ lạ mắt trong các câu văn để tạo cho tiếng cười hài hước như “vẻ bi ai lãng mạn đúng mốt”, “chưa tiến công mất cả chữ trinh”; những đối chiếu gây cười như “Tuyết như bị kim châm vào lòng vì chưng không thấy bạn trai đâu cả”.

tất cả những điểm lưu ý trên đã đóng góp thêm phần làm bắt buộc giá trị của nghệ thuật và thẩm mỹ trào phúng Vũ Trọng Phụng. Bởi tiếng cười cợt mang chân thành và ý nghĩa đả kích phê phán, nhà văn sẽ vạch trần thực chất xấu xa của xóm hội thượng lưu bốn sản thành thị đương thời. Đó là 1 trong xã hội băng hoại đạo đức, khô héo tình người, chạy theo lối sống sang trọng rởm, khôn cùng đồi bại, lố lăng. Đằng sau tiếng cười cợt không phải nụ cười mà là nỗi đau đời, là khao khát đổi thay, hy vọng chôn vùi thôn hội ấy. Thông qua đó thể hiện tấm lòng tốt đẹp, mong muốn con người tránh khỏi sự suy đồi về đạo đức vì chưng xã hội ác hiểm tác động. đặc biệt hơn cả, thẩm mỹ tào phúng đã diễn tả tài năng, phong thái riêng của Vũ Trọng Phụng.

Ngòi cây bút trào phúng của Vũ Trọng Phụng sắc bén cho lạnh lùng. Đằng sau những tiếng nói như đùa, sự thật của làng mạc hội thượng lưu tỉnh thành buổi Âu hóa dưới cơ chế thực dân nửa phong con kiến cứ hiện hữu rõ mồn một, trên đó nổi lên nhì sự thực xung khắc nghiệt: sự tàn nhẫn, vô nhân đạo cùng sự trả dối, bịp bợm. Vũ Trọng Phụng sẽ đứng về phía nhân dân nhưng phê phán mạnh mẽ bản chất giả dối và sự lố lăng, đồi bại của thôn hội thượng lưu giữ ở thị thành những năm trước Cách mạng mon Tám 1945.

Phân tích thẩm mỹ trào phúng qua đoạn trích niềm hạnh phúc của một tang gia – mẫu mã 6

Vũ Trọng Phụng là cây cây viết bậc thầy của thẩm mỹ và nghệ thuật trào phúng. Vốn sẵn cái tài tình, chiếc sắc rét của một ông hoàng phóng sự Bắc kì, ông bên cạnh đó được thỏa sức trong thế giới nghệ thuật ấy. Cùng Số đỏ là 1 minh chứng cho những sáng tạo không căng thẳng mệt mỏi của ông. Tòa tháp là đỉnh điểm trong thẩm mỹ trào phúng của Vũ Trọng Phụng, mà trong những số đó nếu coi thiên truyện là 1 trong màn đại hài kịch về làng mạc hội thượng lưu thành thị trước cách mạng tháng Tám 1945 thì chương truyện sản phẩm XV, với dòng tên khác biệt Hạnh phúc của một tang gia là 1 trong những màn hài kịch rực rỡ nhất. Ở đó, vớ thảy những giá trị của thẩm mỹ trào phúng được công ty văn bộc lộ một phương pháp xuất nhan sắc nhất.

Xem thêm: Viết Đoạn Văn Có Sử Dụng Từ Tượng Hình Tượng Thanh, Tượng Hình

thẩm mỹ và nghệ thuật trào phúng là nghệ thuật gây cười nhằm đả kích, châm biếm những hiện tượng lạ xấu xa trong cuộc sống xã hội. Nó được thể hiện qua câu hỏi xây dựng những mâu thuẫn trào phúng, nhân đồ dùng trào phúng, cảnh tượng trào phúng, ngôn ngữ trào phúng, giọng điệu trào phúng… Trong chiến thắng Số đỏ nói phổ biến và đoạn trích hạnh phúc của một tang gia nói riêng, nhà văn Vũ Trọng Phụng đã tạo ra chất trào phúng dựa trên những nguyên tố đó, thậm chí là còn đạt đến đỉnh cao.

vào chương truyện niềm hạnh phúc của một tang gia, mâu thuẫn trào phúng được biểu lộ qua nhan đề và tình huống trào phúng. Chắc hẳn người gọi không khỏi bất ngờ, tò mò và bi đát cười vì cái thương hiệu chương truyện có 1 0 2 này. Hạnh phúc là một trạng thái xúc cảm sung sướng, vui lòng khi đạt được điều mình muốn muốn, còn tang gia là thời khắc nhức buồn, xót thương vị trong gia đình có người thân trong gia đình qua đời. Hai thứ vốn trọn vẹn đối lập, bắt buộc đi ngay lập tức với nhau, vậy mà bây giờ nó lại còn được đặt trong mối quan hệ sở hữu qua trường đoản cú của. Trong tang gia lại sở hữu hạnh phúc, xuất xắc hạnh phúc khởi nguồn từ tang gia. Điều này thật nghịch lý, trớ trêu cùng