toàn bộ Lớp 12 Lớp 11 Lớp 10 Lớp 9 Lớp 8 Lớp 7 Lớp 6 Lớp 5 Lớp 4 Lớp 3 Lớp 2 Lớp 1
*

*

Xi-xin-li-a ngày ... Mon ... Năm ...

Bạn đang xem: Thay mặt en

Bố kính mến!

Con là En-ri-cô, nam nhi của ba đây! tía ơi ! sau nhiều ngày suy nghĩ về lỗi lầm của mình, con ân hận lắm ! Hôm nay, con mạnh dạn viết lá thư này thân tặng bố. Trước hết, nhỏ xin gửi lời kính thăm sức khỏe của bố, sau là để giãi tỏ nỗi lòng và mong được tía tha thứ mang đến con.

Thưa bố!

Vừa qua, cũng vhinhs vày chưa thừa nhận thức được tầm đặc biệt quan trọng của câu hỏi học hành so với tương lai phải con đã ham nghịch hơn là đắm say học. Con thường mang đến trường với vẻ phương diện không vui vị nghĩ rằng kỉ chế độ ở đấy thiệt là đống bó, khó chịu. Đi học buộc phải đúng giờ. Đầu tóc, áo quần phải gọn gàng, sạch sẽ sẽ. Bài xích học, bài làm phải sẵn sàng ở nhà thật đầy đủ... Và cùng bao vẻ ngoài khác nữa so với con thật nặng nề. Mỗi khi cô giáo đánh giá mà nhỏ không thuộc bài, mấy chục cặp đôi mắt của chúng ta cứ nhìn xoáy vào con, khiến con ngượng đỏ cả mặt, chỉ muốn chui xuống đất đến xong. Trong những lúc đó thì ở ko kể bốn tường ngăn của trường học, cuộc sống đời thường mới thú vị làm thế nào ! bao nhiêu là trò vui đang đợi bé và lũ chúng ta nghịch ngợm của con. Nào là trèo cây, tắm rửa sông, câu cá, lang thang trong rừng bắn chim, bắt bướm, trốn tìm... Phần nhiều trò ấy chũng nhỏ chơi không lúc nào chán.

Cũng vì vậy mà nhỏ bỏ học. Một ngày, nhị ngày, tía ngày...và cô giáo công ty nhiệm đang đi đến tận nhà gặp mẹ để thông tin chuyện đó. Cùng với tính hiếu thắng, con không sở hữu và nhận lỗi cơ mà đổ thừa là vì thầy cô giảng bài bác không hấp dẫn. Bà mẹ đã thay mặt con xin lỗi cô giáo. Lẽ ra, con phải ghi nhận xấu hổ nhưng mà ngược lại, nhỏ nhâng nháo biện hộ rằng : "Mẹ thì biết được những gì mà can thiệp vào chuyện của nhỏ !".

Nói chấm dứt câu ấy, bé thấy rằng mình là một đứa nhỏ bất hiếu, dám xúc phạm cho tới người bà bầu kính yêu. Sự láo xược của nhỏ như một yếu dao đưa vào tim mẹ, khiến cho trái tim ấy như vỡ vì âu sầu và thất vọng. Lúc đó, dung nhan mặt chị em nhợt nhạt hẳn đi, đôi môi run run chực nhảy khóc và mắt bà bầu đỏ hoe, nhòa lệ.

Bố ơi ! con đã phạm đề nghị một tội lỗi cạnh tranh bề tha thứ. Con đã tạo cho mẹ khổ tâm. Ôi ! Người mẹ đã mang nặng đẻ đau, sinh thành ra nhỏ và vất vả làm cho lụng nhằm nuôi bé khôn phệ ! nhỏ biết rằng mẹ rất có thể hi sinh toàn bộ vì con, nói cả cuộc sống và mạng sinh sống vì người mẹ coi bé là ngồn hạnh phúc, niềm yên ủi và tin tưởng đẩy đà đối với mẹ.

Vậy mà con đã...!

Vâng ! nhỏ đã phụ tin tưởng của cha mẹ. Con là 1 trong đứa nhỏ hư. Nhận thấy điều này, con tự trách mắng bản thân thậm tệ. Nguyên nhân con lại ko nghe lời dạy dỗ, khuyên nhủ đúng dắn của mẹ phụ vương ? lý do con không tự kềm chế được các thói xấu, đều đam mê xốc nổi trong bé ? Đã nhiều lần bố mẹ nhắc nhở nhỏ rằng nếu không học tập thì trái đất sẽ chìm đắm quay trở lại trong cảnh hoang sơ ; rằng trào lưu học tập là sự việc tiến bộ, là niềm hi vọng, là vinh quang của nuốm giới. Thực tình, con có nghe nhưng nhỏ không chịu ngẫm nghĩ để hiểu được ý nghĩa rõ ràng như chân lí của những điều tốt đẹp ấy.

Giờ đây, con hối hận vì mọi ngày tháng sống hoài sống phí. Thời hạn trôi qua, không tồn tại cách nào rước lại được, ba nhỉ ! cha cũng đã từng có lần dạy con thời hạn là xoàn bạc, quý hơn cả châu báu, ngọc ngà. Ai thống trị được thời gian thì sẽ quản lý được phiên bản thân và cuộc sống thường ngày của mình. Vậy mà nhỏ đã để thời hạn trôi qua vô ích!

Bố kính yêu!

Trong bức thư ba gửi đến con gồm đoạn:Hãy nghĩ kĩ điều này, En-ri-cô ạ : trong đời, con hoàn toàn có thể trải qua những ngày bi thảm thảm, nhưng mà ngày bi đát thảm nhất tất vẫn là ngày mà nhỏ mất mẹ.

Khi đang khôn lớn, trưởng thành, khi các trận chiến tranh vẫn tôi luyện bé thành người dũng cảm, có thể có lúc con sẽ ước muốn thiết tha được nghe lại tiếng nói của một dân tộc của mẹ, được chị em dang tay ra đón vào lòng. Dù cho có lớn khôn, trẻ khỏe thế nào đi chăng nữa, bé sẽ vẫn từ bỏ thấy bản thân chỉ là 1 trong những đứa trẻ em tội nghiệp, yếu ớt và không được chở che. Bé sẽ đắng cay khi nhớ lại hồ hết lúc đã khiến cho mẹ đau lòng... Con sẽ không còn thể sống thanh thản, trường hợp đã tạo cho mẹ bi thảm phiền. Dù là hối hận, bao gồm cầu xin linh hồn bà mẹ tha thứ... Tất cả cũng chỉ vô ích mà thôi...

Những lời khuyên nhủ thốt ra từ lòng lòng của một người ba thương nhỏ đã làm cho trái tim bé bé dại của nhỏ rung động. Tía ơi ! bé sẽ nghe lời bố, con sẽ xin lỗi mẹ, ước xin bà mẹ hôn nhỏ để mẫu hôn ấy xóa đi dòng dấu lốt vong ân tệ bạc trên trán con. Liệu chị em có rộng lớn lòng tha thứ cho con không, hả cha ?!

Bố kính mến của con!

Con xin bố hãy nói giúp con vài lời với mẹ, như vậy sẽ thuận lợi hơn đến con rất nhiều ! tất nhiên là bé sẽ thành khẩn xin mẹ thương bé mà mang đến con thời cơ để chuộc lại lỗi lầm.

Xem thêm: Soạn Văn 9 Liên Kết Câu Và Liên Kết Đoạn Văn (Siêu Ngắn), Soạn Bài Liên Kết Câu Và Liên Kết Đoạn Văn

Thôi, thư sẽ dài, nhỏ xin dừng cây bút ở đây. Bé xin hứa với ba sẽ không bao giờ tái phạm. Con sẽ đi học đầy đủ, nghiêm túc và tự giác, ko để phụ huynh phải ai oán lòng. Bé chân thành cảm ơn cha đã nhắc nhở nhỏ rằng : tình thân thương, kính trọng phụ huynh là tình cảm thiêng liêng hơn cả. Thật đáng xấu hổ với nhục nhã mang đến kẻ nào chà đạp lên tình mếm mộ đó.