Ngày xưa đi học, trong sách giáo khoa có những bài thơ hết sức hay ca tụng về quê hương, khu đất nước, nhỏ người, về cảm tình giữa fan với người, cùng cả sự cảm kích của con fan với loài vật. Trong những đó, gồm những bài thơ trong trẻo nhưng sâu sắc về nghề nông, về rất nhiều cô bác nông dân, về những chú trâu, bò…

Những bài thơ lý thú có tác dụng mình lưu giữ mãi tới giờ, 1 thời “tuổi thơ dữ dội” và khó khăn quên!

*

Trâu ơi ta bảo trâu này Trâu ra bên ngoài ruộng trâu cày cùng với ta Cấy cày duy trì nghiệp nông gia Ta trên đây trâu đấy, ai nhưng quản công Bao giờ cây lúa còn bông Thì còn ngọn cỏ quanh đó đồng trâu ăn

(Ca dao)

*

*

*

Ai thổi sáo gọi trâu đâu đóChiều in nghiêng bên trên mảng núi xaCon trâu trắng dẫn bầy lên núiVểnh đôi tai, nghe sáo trở về.

(“Trâu đồi” – Ngô Văn Phú)

*

*

*

“Mặt trời rúc bụi treBuổi chiều về nghe đuối Bò ra sông uống nước Thấy bóng mình, tưởng ai Bò chào: “Kìa anh bạn Lại chạm mặt anh sống đây!”

Nước sẽ nằm nhìn mây Nghe bò, cười cợt nhoẻn miệng Bóng bò bỗng tan biến chuyển Bò tưởng chúng ta đi đâu Cứ ngoái trước nhìn sau “Ậm ò” tìm call mãi…

(“Chú trườn tìm bạn” – Phạm Hổ)

*

*

Thuở còn thơ ngày nhị buổi mang lại trường Yêu quê nhà qua từng trang sách nhỏ ”Ai bảo chăn trâu là khổ?” Tôi gặp ác mộng nghe chim hót trên cao.